Sự thật khủng khiếp ở nhà thương điên Trung Quốc qua lời kể của một bác sĩ

116

Sự thật khủng khiếp ở nhà thương điên của Trung Quốc đã được một bác sĩ từng làm việc ở đó thuật lại.

Từ bỏ con đường thăng tiến trong sự nghiệp, bác sĩ tâm thần Trung Quốc Mã Cần Xuân đã đi theo tiếng gọi lương tâm để bỏ sang Mỹ, nơi ông mới có thể nói về hành động lạm dụng bất đồng chính kiến chính trị và tù nhân tôn giáo dưới bàn tay tàn ác của chế độ cộng sản nước này.

Bác sĩ Mã làm việc tại một bệnh viện tâm thần do Cục Nội vụ Thượng Hải quản lý, nơi ông đã gặp một người bất đồng chính kiến cao tuổi tên là Kiều Trọng Lĩnh vào Tháng Tám năm 2014.

Giống như tất cả những người bất đồng chính kiến khác bị liệt vào diện “tù nhân chính trị”, ông Kiều bị Đảng Cộng sản Trung Quốc cho là mắc bệnh tâm thần và cưỡng bức chở ông tới Trung tâm Điều trị Tâm thần số 1 Thượng Hải thuộc Cục Nội vụ thành phố.

Bệnh viện tâm thần của Trung Quốc, được biết dưới mỹ từ là “ankang” hay dịch theo nghĩa đen “bình an và mạnh khỏe”, thực chất là nơi thực hiện một mũi tên trúng hai đích theo chủ trương của Đảng: Thứ nhất nhằm hạ uy tín của các nạn nhân, thứ hai có thể bịt miệng họ mà không cần huy động đội ngũ tư pháp, hành pháp.

Ngay từ khi còn trẻ, ông Kiều đã bị đàn áp vì công khai ủng hộ đảng cánh hữu trong những năm 1960, tiếp đó ông chịu đựng nhiều hơn vì ủng hộ phong trào dân chủ và lên tiếng phê phán Đảng Cộng sản Trung Quốc những thập kỷ tiếp theo. Sau vụ thảm sát Thiên An môn năm 1989, ông Kiều trở thành một nhà bất đồng chính kiến nổi tiếng ngang hàng với Ngụy Kinh Sinh.

Cũng chính vì nhiệt huyết và tấm lòng quả cảm đó, ông Kiều đã bị tống vào nhiều trại tâm thần trong 5 năm rưỡi, với trạm dừng cuối ở trung tâm điều trị thần kinh Thượng Hải, nơi ông bị tổn thương nghiêm trọng về mặt tâm thần do hàng loạt liều tiêm cưỡng bức.

Bất kỳ ai dám chống đối Đảng Cộng sản đều sẽ phải trở thành một kẻ tâm thần

Sự thật khủng khiếp ở nhà thương điên
Bác sĩ Mã Cần Xuân (phải) chụp chung với người bất đồng chính kiến Kiều Trọng Lĩnh.

Trong một cuộc phỏng vấn với đài truyền hình Tân Đường Nhân NTDTV, bác sĩ Mã Cần Xuân, người đã di cư sang Mỹ vào Tháng Sáu năm 2015, đã rất lo ngại về vấn nạn lạm dụng nhân quyền do giới chức Trung Quốc đã và đang thực hiện, nhất là sau khi tiếp xúc với ông Kiều ở Thượng Hải.

Các tù nhân chính trị bị tống vào trại tâm thần ở Trung Quốc không chỉ chịu đòn roi tra tấn, đánh đập mà còn bị cưỡng bức tiêm rất nhiều loại thuộc độc hại. Sau khi đọc hồi ký của ông Kiều và biết rõ cách thức “điều trị” tàn độc ở các bệnh viện tâm thần Trung Quốc, bác sĩ Mã đã quyết định hành động.

“Các loại thuốc tác động tới thần kinh đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến Kiều Trọng Lĩnh, khiến tay và miệng ông ấy liên tục run rẩy”, bác sĩ Mã nói, “ông ấy cũng bị cholesterol quá cao, mất trí nhớ kèm nhiều triệu chứng khác. Thể trạng ông ấy giờ rất tệ”.

Nhưng khi bác sĩ Mã cố nói chuyện với đồng nghiệp để hạ liều thuốc tiêm cho ông Kiều, bác sĩ đã nhận được phản hồi như sau “bất kỳ ai dám chống đối Đảng Cộng sản đều sẽ phải trở thành một kẻ tâm thần”.

Bác sĩ Mã vẫn tiếp tục nỗ lực giúp ông Kiều, nhưng mọi ngả đường đều bị chặn đứng trước mặt ông. Các đồng nghiệp và cấp trên bắt đầu cảnh báo ông “không được nhúng mũi vào chuyện chính trị”. Thất vọng, bác sĩ Mã đã quyết định rời bỏ Trung Quốc.

Rời bỏ một chế độ thối nát

Sinh ra tại Thượng Hải vào năm 1970, Mã Cần Xuân đã trở thành bác sĩ điều trị bệnh tâm thần năm 2000 rồi nhận bằng luật vào năm 2004. Từ đó ông trở thành luật sư chuyên về các tranh chấp trong ngành y.

Tuy nhiên năm năm tiếp theo ông ngày càng thất vọng với hệ thống pháp luật ở Trung Quốc, nơi tham nhũng và kẽ hở luật pháp chỉ dành để phục vụ người có tiền và những nhân vật sở hữu mối quan hệ chính trị.

“Không hề có luật pháp ở Trung Quốc”, Mã Cần Xuân nói với NTDTV, “tất cả đều câu kết với nhau. Những luật sư thành công đều dành 80% thời gian của họ để đầu tư cho mối quan hệ, chỉ 20% còn lại là vào chuyên môn”.

Ông Mã đặc biệt ấn tượng với luật sư Cao Chí Thịnh, người xuất thân bần hàn nhưng đã nỗ lực vươn lên để trở thành một luật sư tài giỏi và sẵn lòng bảo vệ những khách hàng bị chế độ tước hết quyền công dân nhất. Ông Mã coi luật sư Cao là một trong những vị luật sư giỏi nhất Trung Quốc.

Tuy nhiên ông Cao đã bị Đảng Cộng sản Trung Quốc liệt vào diện “chống đối” khi đứng lên bảo vệ quyền lợi cho các học viên Pháp Luân Công-môn tu luyện truyền thống thiền định mà chế độ đàn áp từ năm 1999. Vì thế mà luật sư Cao đã bị chế độ quấy nhiễu, theo dõi và cuối cùng là lạm dụng, bắt giam. Trong suốt 9 năm bị cầm tù, ông Cao đã chịu đủ đòn tra tấn tàn ác và vô nhân tính nhất mà chế độ áp dụng cho các học viên Pháp Luân Công, những người ông hết lòng bảo vệ. Hiện ông Cao đã được phóng thích nhưng bị giam lỏng tại nhà.

Bác sĩ Mã đã đọc cuốn sách do luật sư Cao viết. Đó chính là nguồn cảm hứng để bác sĩ Mã quyết tâm theo đuổi lẽ phải và nói thẳng với một luật sư đang dần mất đi chính lương tâm của mình, với đồng nghiệp của mình về những sai trái khi làm việc dưới hệ thống tham nhũng này.

Vạch trần bản chất của một thế giới tàn ác và áp bức

Quyết tâm để cứu những người như ông Kiều Trọng Lĩnh và các học viên Pháp Luân Công bị cầm tù, ông Mã bắt đầu thu thập thông tin trước khi rời Trung Quốc.

Sự thật khủng khiếp ở nhà thương điên
Một bệnh nhân vào giờ ăn trong trại tâm thần ở Côn Minh, tỉnh Vân Nam, Trung Quốc, ngày 1/12/2007. (China Photos/Getty Images)

Ông đã thu thập được nhiều bằng chứng xác thực liên quan đến vụ việc của ông Kiều, trong đó có hồ sơ bệnh án, báo cáo tại phòng khám, khuyến cáo y tế trong dài hạn, kiến nghị lên giới chức và những lời khai của người bất đồng chính kiến khác, cùng đoạn ghi hình ông Kiều mô tả những trải nghiệm của bản thân khi ở bệnh viện được ghi lại chớp nhoáng qua điện thoại.

Những người bất đồng chính kiến khác mà Mã Cần Xuân tiếp xúc gồm có Tài Quốc Minh ở Thượng Hải, người bị tống vào trại tâm thần 16 năm vì đã kháng cáo lên giới chức đòi đổi việc. Ông Tài đã làm việc ở căng tin bệnh viện tâm thần Thượng Hải, hoàn toàn bình thường, nhưng vẫn bị ép tiêm thuốc độc hại.

Bệnh nhân 62 tuổi khác là Vĩ Tập tại trung tâm điều trị tâm thần Thượng Hải bị tống vào đây 14 năm, người kiên trì gửi đơn kháng cáo lên giới chức vì đã buộc ông phải chuyển nhà. Khi bác sĩ Mã hỏi ông Vĩ vì sao bị tống vào đây, ông nhận được câu trả lời: “Vì họ không muốn trả lại nhà cho tôi”.

Những vụ lạm dụng như vậy là rất quen thuộc tại Trung Quốc, và tương tự đối với cuộc đàn áp Pháp Luân Công. Theo cuốn “Political Psychiatry in China Today and Its Origins in the Mao Era” (lược dịch Bệnh tâm thần chính trị tại Trung Quốc ngày nay và nguồn gốc của nó trong thời đại Mao), một cuốn sách ghi lại đầy đủ nghiên cứu của tác giả Robin Munro được tổ chức Quan sát Nhân quyền và Viện Tâm thần học Geneva đồng xuất bản, mức độ sử dụng trại tâm thần ở Trung Quốc để trừng phạt bất đồng chính kiến và các cá nhân chống đối khác vì những tư tưởng “lệch lạc” đã giảm dần trong suốt những năm 1990 xuống chỉ còn khoảng 1 cho tới 3% các vụ việc. Tuy nhiên với sự ra đời của chiến dịch đàn áp Pháp Luân Công, biện pháp này đã được đẩy mạnh, theo báo cáo của Munro.

Hàng trăm bệnh viện tâm thần ở Trung Quốc tại cấp quận, huyện, thành phố đều tham gia vào việc lạm dụng những học viên Pháp Luân Công bị tống giam, theo báo cáo điều tra của Tổ chức Điều tra cuộc Đàn áp Pháp Luân Công.

Tra tấn, lạm dụng, tẩy não và hàng loạt hành vi bạo lực khác liên tiếp được sử dụng như công cụ để buộc học viên Pháp Luân Công từ bỏ đức tin của họ.

Mặc dù Mã Cần Xuân chưa trực tiếp chứng kiến việc lạm dụng học viên Pháp Luân Công, nhưng ông cho biết những gì mà Kiều Trọng Lĩnh và các bất đồng chính kiến khác từng trải qua trước mắt ông đã quá đủ để minh chứng cho sự tàn khốc ở trên.

Ông Kiều đã bị tống giam và quấy nhiễu bởi chính quyền Trung Quốc kể từ năm 1979, khi ông bị bắt và kết án 3 năm tù vào năm 1980 vì “chống phá cách mạng”. Bạn cùng chí hướng Ngụy Kinh Sinh của ông cũng nhận án tù 15 năm. Ông Kiều sau khi được phóng thích vẫn bị giám sát chặt chẽ, bị cản trở không cho đi làm và bị ép buộc phải theo dõi những nhân vật bất đồng chính kiến khác. Cảnh sát thậm chí còn cố tình dàn xếp hôn nhân cho ông.

Khi ông Kiều bày tỏ lòng cám ơn đối với Mã Cần Xuân về những nỗ lực để bảo vệ những nạn nhân của chính quyền Trung Quốc, bác sĩ đã đáp lại: “Thầy Kiều, nếu ông không đứng lên chống đối chế độ cộng sản độc tài tại Trung Quốc, ông có thể vẫn là một vị giáo sư giảng dạy tại trường đại học danh tiếng nào đó, để sở hữu ngôi nhà và chiếc xe hơi, có những đứa con ngoan. Nếu không chống đối chế độ độc tài này, ông sẽ không phải ở đây. Ông đã hy sinh quá nhiều vì tự do cho Trung Quốc. Tôi mới chính là người phải nói câu ‘cảm ơn’”.

Lúc sau ông Kiều đáp lại: “Bác sĩ Mã, ông không khác gì một hiệp sĩ quyết tử vì đạo chỉ có ở thời cổ đại”.

Biên dịch từ The Epoch Times
Loading...