Phụ bạc người chồng tận tụy, tôi chuốc quả đắng để sống như ở địa ngục

764

Tôi từng có một gia đình hạnh phúc với 2 đứa con xinh xắn, một trai một gái, nhưng rồi chính tôi đã tự tay phá vỡ tổ ấm của bản thân.

Vợ chồng tôi quen nhau khi du học nước ngoài, chúng tôi kết hôn và về nước, hai vợ chồng đều có công việc ổn định, khẳng định bản thân trong giới trí thức ở thủ đô. Chồng tôi là người có năng lực, anh đã khẳng định mình bằng chính thực lực nên chẳng mấy chốc được cất nhắc và có tiêu chuẩn làm Tiến sĩ ở nước ngoài. Khi ấy tôi đã sinh 2 cháu, các con tôi rất ngoan và yêu thương cha mẹ. Ngày anh lên đường du học, mẹ con tôi ôm nhau vẫy chào bố mà nước mắt tuôn rơi trong cái giá rét căm căm của mùa đông Hà Nội.

Thời gian trôi đi chầm chậm cùng nỗi nhớ chồng cứ lớn dần trong tôi. Dù các con luôn ngoan ngoãn và học giỏi để giúp mẹ vơi đi nỗi buồn vắng cha, tôi vẫn cảm thấy vô cùng trống trải. Khi anh du học tôi mới ngoài 4x, vẫn còn ở độ tuổi thanh xuân mơn mởn của người phụ nữ tràn ngập sức xuân.

Anh xa nhà được 1 năm thì tôi gặp một người đàn ông và điều này đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời tôi. Hôm đó tôi tham dự một buổi gặp gỡ của một hội văn hóa văn nghệ, nơi tôi biết T. T. có ngoại hình rắn rỏi và cuốn hút bởi sức trẻ trung lãng tử và đầy nam tính. Qua giới thiệu của bạn bè tôi biết T.đang là một nghệ sĩ trong đoàn xiếc của thủ đô. Gặp nhau tôi và T.có cảm giác rất thân quen, chúng tôi ngồi lại trò chuyện với nhau, nói về đủ thứ chuyện và cuối cùng là lấy điện thoại của nhau. Cuối tuần T.gửi vé mời tôi đi xem anh biểu diễn. Trong lòng tôi chợt háo hức lạ thường, tôi gửi hai con cho ông bà ngoại rồi mặc đẹp, trang điểm kỹ hơn để tới thăm anh biểu diễn.

Sau lần ấy chúng tôi gặp gỡ thường xuyên và điều gì tới cũng đã tới. Tôi không còn ngóng chờ từng lá thư của chồng gửi về hàng tháng, tôi xao nhãng với con cái mình và bắt đầu nở nụ cười rạng rỡ đầy mãn nguyện, phấn son quần áo lượt là hơn…ai ai cũng nhận ra sự thay đổi đó ở tôi. Một ngày nọ mẹ chồng tôi gọi tới nhà ăn cơm. Cơm nước xong bà bảo tôi vào phòng và hỏi han tình hình chồng tôi, tôi thấy rõ thái độ thăm dò trong ánh mắt của bà.

Nhưng tôi lúc ấy chẳng quan tâm mấy tới cảm nhận của mọi người xung quanh, tôi đang ngập tràn trong hạnh phúc của một tình yêu mới nồng nàn và say đắm. T.trẻ trung, khỏe mạnh và luôn làm cho tôi hài lòng, tôi thấy mình thật hạnh phúc.

Nhưng rồi cũng đến lúc tôi phải lựa chọn. Ngày chồng tôi về phép, chúng tôi đối mặt nhau mà như người dưng. Gặp chồng tôi cảm thấy vô cảm, cũng đơn giản thôi bởi vì trái tim tôi đã trao cho 1 chàng trai trẻ trung, nam tính và kém tôi, chồng tôi tới mấy tuổi liền.

Chồng tôi đã nghe nói về những đổi thay, nhìn anh rất buồn. Nhưng anh không nói nhiều, anh chỉ hỏi tôi giờ tính sao, “mọi việc anh đã cảm nhận được. Anh chỉ mong chúng mình xây lại tổ ấm hạnh phúc cho cả hai và con mình”, anh nói trầm trầm.

Tôi nghe anh nói vậy mà lòng bỗng chùng lại. Có lẽ tôi đã quá đà, anh biết mà không hề trách cứ tôi, có lẽ tôi cần dừng lại. Tôi nắm lấy tay anh, trong lòng tự nhủ mình cần chấm dứt mối tình ngang trái này.

Thế nhưng khi gặp T., định nói rõ những gì cần nói, tôi lại bị sức trẻ của T. đè bẹp mọi quyết tâm chỉ vài phút trước. Tôi không thể bỏ T. được, tôi đã quen với sự hiện diện của T. trong cuộc đời mình, và tôi nghĩ rằng tình yêu của tôi thực sự giờ đã chuyển sang T.

tin tức
Gia đình hạnh phúc là mái ấm của tôi, anh và các con giờ đã trở thành dĩ vãng, do chính tay tôi đập vỡ.

Hai tháng sau vợ chồng tôi li hôn, các con khóc như mưa, tôi cũng buồn lắm nhưng biết làm sao. Chồng bảo sẽ nuôi cả hai con, cho chúng đi nước ngoài với anh ấy để học hành tốt hơn, cũng cho tôi đỡ vướng bận. Tôi thấy thế cũng tốt cho bản thân nên đã chấp thuận.

Rồi tôi và T.làm đám cưới. Cơ quan và bạn bè cũng tới dự nhưng nhìn họ tôi biết chẳng mấy ai mừng cho tôi. Nhưng tôi chẳng quan tâm, tôi đang có hạnh phúc đong đầy mà họ cảm thấy ghen tỵ chăng? T. chẳng bao lâu sau có cơ hội thăng tiến và dần dần anh leo lên vị trí cao ở 1 trường đào tạo nghề chuyên môn. Còn tôi vẫn dậm chân tại chỗ với vai trò là một viên chức trong cơ quan nhà nước. Khi tôi sinh đứa con trai đầu cho T., anh ấy bắt đầu thay đổi. T.về muộn hơn, hôm nào cũng có hơi rượu nồng nặc. Con trai mới sinh hay khóc quấy, anh cũng chẳng thèm ngó ngàng. Tôi tủi thân đến ngỡ ngàng, chua xót và cay đắng.

T.có người khác, trời đất như quay cuồng đổ sập xuống chân tôi. Tệ hơn thế anh còn bắt tôi bán căn nhà mà chồng cũ để lại cho hai con, nơi vợ chồng chúng tôi cặm cụi dành dụm từng đồng để mua. Tôi không chấp nhận và vì thế bị T. đuổi khỏi nhà. Cay đắng hơn nữa, T.giữ con lại không cho tôi nuôi, thậm chí thăm cũng bị cấm cản. Khi ấy con trai tôi mới 2 tuổi. T. dùng mối quan hệ quen biết để làm điều này, tôi có cố mấy cũng vô dụng. Lủi thủi về lại căn nhà là tổ ấm với chồng cũ, tôi chỉ nghĩ tới cái chết. Nhưng rồi tôi tự nhủ bản thân cần vươn lên, và tôi đã vùi đầu vào nghiên cứu, công việc. Tôi may mắn gặp trúng đợt tuyển cán bộ lãnh đạo của cơ quan và bằng nỗ lực không ngừng, tôi đã được bầu vào vị trí ấy.

Ngay sau khi tôi thăng chức 1 thời gian, T.nối lại liên lạc và nhắn tôi về thăm con. Hơn năm trời không được gặp con trai, nỗi nhớ trong tôi vỡ òa và tôi đã có mặt ở nhà T.chỉ sau vài chục phút. T. bảo “vợ chồng mình làm hòa nhé, anh xin lỗi”.

Nhưng cuộc đời tôi đã bước sang ngã rẽ mới đầy chông gai. T. vẫn bỏ bê vợ con mà đi suốt, còn mời bố mẹ T. sang để tôi phụng dưỡng. Ông bà nội trở thành đứa trẻ thứ 3 mà tôi phải quay cuồng chăm sóc cơm bưng nước rót 7 ngày mỗi tuần và 30 ngày cả tháng. Tôi biết làm sao? Nhẽ nào lại ly dị lần 2, không thể được. Tôi đường đường là lãnh đạo cấp cao ở cơ quan, không thể bị ảnh hưởng tới thanh danh. Và vì vậy tôi chấp nhận nhịn nhục. Cứ thế tôi nhẫn nhục ở căn nhà đó từng ấy năm trời, cho đến lúc tôi mãn nhiệm và có người khác lên thay. Tôi đã bị trượt phiếu bầu nhiệm kỳ hai.

Ngay khi biết tin này, T. không còn nhẹ nhàng với tôi nữa, ngày càng tỏ ra cộc cằn và luôn trách mắng. Bố mẹ chồng chê cơm không ngon, tôi sẽ bị quở trách như trẻ tiểu học không làm bài, T. đi sớm về khuya tôi không được phép mở miệng ra “chất vấn”.

Rồi có ngày T. dẫn 1 cô gái trẻ đẹp có lẽ chỉ hơn tuổi con gái cả của tôi đôi chút, về ra mắt bố mẹ chồng tôi. T. nói đây là thư ký của T., sẽ thường xuyên tới nhà chơi. Cô ta nhìn tôi với ánh mắt riễu cợt và thương hại. Tôi biết mình thật nhục nhã, ê chề mà chẳng thể nói 1 câu.

Bao nhiêu tiền T.giữ và nói thẳng đưa cho thư ký quản, còn tôi chỉ được cấp thêm vài đồng đi chợ mỗi ngày. Tôi thấy mình giờ chẳng khác gì osin trong nhà. Muốn thoát ra cũng không thể vì lương công chức của tôi sao đủ nuôi con nếu hai mẹ con ôm nhau ra ở riêng? Còn đi một mình tôi không đành, tôi không thể mất đứa con trai yêu dấu của mình.

Khi mẹ chồng tôi qua đời, thư ký kiêm bồ của T. công khai tới đảm nhận tổ chức mọi việc, khiến cho cơ quan tôi tới viếng cũng cảm thấy bất ngờ. Cô ta nói với tôi: “Tôi được anh T.giao nhiệm vụ quan trọng này, còn chị nên vào bếp pha trà, nấu nướng mời khách khứa là được rồi”.

Cuộc sống tủi nhục đó cho tới giờ vẫn đang hành hạ và ám ảnh tôi từng ngày. Nhiều lúc tôi tự hỏi mình sao lại ngu dại? Chỉ vì đam mê nhất thời khiến tôi mù quáng rũ bỏ hạnh phúc gia đình, chối bỏ người đàn ông nhất mực thương yêu vợ con để phải nhận quả đắng thế này. Đó là cái giá quá đắt mà khi tôi nhận ra thì đã quá muộn màng.

 

Loading...