Những thi thể cứng đờ, bệnh tật và lời nguyền rủa Khumbu Cough: lên đỉnh Everest và câu chuyện rùng rợn ở đỉnh núi cao nhất thế giới

468

Lên đỉnh Everest vốn mệnh danh là nóc nhà của thế giới, nghe có vẻ giống như câu chuyện thần tiên đầy hấp dẫn, nhưng trên thực tế sự thật lại hoàn toàn trái ngược.

Một nhà thám hiểm từng lên đỉnh Everest 6 lần mới đây tiết lộ về “địa ngục thực sự” tại nóc nhà của thế giới này.

Những khối đá to bằng chiếc xe hơi, các đợt sạt lở cực kỳ nguy hiểm, sáu lần bị tiêu chảy trong một đêm ở trên rìa vách núi và chức năng não chỉ có thể hoạt động được 15% là những gì mà những người đam mê chinh phục Everest sẽ phải đối mặt khi muốn lên đỉnh.

Đó là kinh nghiệm của Gavin Bate, ông chủ hãng lữ hành Adventure Alternative chuyên tổ chức các tour thám hiểm khám phá từ Borneo, Kenya, Nga cho tới Bắc Cực và đương nhiên là Everest. Ông Bate nói với tờ MailOnline, những ai muốn chinh phục đỉnh núi Everest cần suy xét kỹ càng khi nghe trải nghiệm có thật này.

Gavin Bate tươi cười tại Base Camp trước khi mất thêm 10 tuần để lên được đỉnh Everest đầy chông gai.
Gavin Bate tươi cười tại Base Camp trước khi mất thêm 10 tuần để lên được đỉnh Everest đầy chông gai.

Gavin năm nay 49 tuổi, sinh ra tại London và là một chuyên gia leo núi kỳ cựu. Ông đã lên đỉnh Everest tới 6 lần, ba lần không cần trợ giúp thở oxy (được cho là rất cần thiết cho hầu hết người leo núi) và hai lần tự lực cánh sinh. Nỗ lực gần nhất của Gavin là vào năm 2005, khi ông tự mình lên đỉnh Everest mà không cần bình thở oxy, chỉ dừng chân tại đúng 1 điểm.

Tuy nhiên những chuyến thám hiểm đó của Gavin đã chứng tỏ rằng không phải chuyên gia lão luyện nào cũng xuôn xẻ chinh phục Everest. Vào năm 2002, Gavin đang leo lên Mặt Bắc của Everest thì người bạn đồng hành Will của ông đã bị trật khớp gối ở vị trí chỉ cách đỉnh núi 100 mét.

Gavin kể lại: “Chúng tôi biết mình đang gặp rắc rối, có khoảng 14 thi thể cứng đờ nằm ở phía bắc ngọn núi và họ đều bỏ mạng vì nhiều nguyên nhân ngoài việc bị trật khớp gối”.

“Bởi thế mà tôi phải quyết định giữa hai lựa chọn: nên ở lại với anh ấy và có nguy cơ sẽ mất mạng, do đang thiếu oxy trầm trọng tại cao độ 8.500 mét trong điều kiện thời gian ngày càng hạn hẹp, hoặc là bỏ mặc anh ấy rồi đi xuống”.

“Cuối cùng tôi quyết định đặt anh ấy lên lưng mình rồi xuống núi. Tôi mất 3 ngày để đưa bạn mình thoát nguy hiểm, nhưng chúng tôi vô cùng may mắn vì đã thành công”.

lên đỉnh everest
Chỉ cần leo lên độ cao hơn nữa từ Base Camp, cơ thể con người sẽ hứng chịu nhiều thay đổi khó chịu do tác động áp suất và độ cao, không phải ai cũng chống chọi được.

Đó là chia sẻ thật tâm của Gavin về những mối hiểm họa có thể xảy ra đối với người đam mê đỉnh Everest, hành trình này hiểm trở và hóc búa cho cả những chuyên gia kỳ cựu nhất.

“Bạn sẽ phải nghiêm túc đặt câu hỏi cho bản thân, liệu mình có khả năng làm được điều đó. Lý do là bởi nếu bạn nghĩ rằng 70.000 USD có thể mua sự an toàn cho bản thân thì đó là sai lầm lớn, bởi vì người dẫn đường lên Everest thực chất cũng chỉ là con người bình thường”.

“Ngay cả những Sherpas (người khuân vác thổ địa tại Tây Tạng, Nepal) có năng lực phi thường, cũng chỉ hoạt động ở độ cao 8.500 mét”, Gavin cảnh báo.

lên đỉnh everest
Sạt lở là chuyện thường xảy ra ở Everest, đôi khi rất nguy hiểm cho người leo núi.

Một lý do mà Everest lại khó khăn hơn những ngọn núi lớn khác là bởi điều kiện khắc nghiệt và tác động đối với cơ thể con người ở cao độ như thế, trên 7.000 mét.

“Vào năm 2005, tôi đã cố lên đỉnh Everest một mình mà không cần oxy, chỉ cắm trại duy nhất một lần ở Camp Two qua đêm giữa đường. Tôi cứ thế đi liên tiếp từ điểm nghỉ chân cho tới đỉnh và rồi quay lại Base Camp mà không dừng lại, nhưng tôi không thể lên tới đỉnh, chỉ ở cách đó 100 mét bởi vì có một hàng dài người đang chờ sẵn. Tôi biết nếu mình chờ thêm 1 giờ nữa, tôi sẽ chết vì ở cao độ đó oxy rất loãng. Khu vực này được biết đến như tử địa, chính là nơi gần đỉnh núi, bởi vì ở cao độ đó, các cơ quan nội tạng của bạn bắt đầu ngừng hoạt động”.

Áp suất không khí gần đỉnh là -250 so với 1.013 tại mực nước biển, có nghĩa là 99% người leo núi phải nhờ trợ giúp bằng bình oxy bởi vì nếu không họ sẽ chịu ảnh hưởng nặng nề tới cơ thể ở cao độ này. Gavin nói tiếp, “cơ thể bạn sẽ ngừng hoạt động và chết nhanh chóng ngay cả khi có thêm oxy, bởi hai lý do chính: Thứ nhất là vì hypoxia, một hiện tượng thiếu lượng oxy cần có tới các mô do nơi đây lượng oxy chỉ bằng 20% tại mực nước biển, có nghĩa là khả năng tư duy của bạn chỉ còn 15% so với bình thường”.

“Thứ hai, chất lỏng trong các tế bào cơ thể dưới áp suất ở đây sẽ bị chuyển hóa. Dịch trong não bạn sẽ bị đẩy ra vào hộp sọ và chất lỏng trong cơ thể tràn hết ra phổi, làm bạn có thể nhanh chóng tử vong do nguyên nhân tương tự tràn dịch màng phổi”.

“Một số người có thể khỏe mạnh và chịu đựng tốt hơn ở tình huống thứ hai, tuy nhiên vấn đề quan trọng nằm ở kinh nghiệm. Nếu bạn chưa từng ở cao độ trên 6.500 mét, bạn sẽ không thể biết được cơ thể của mình biến đổi và phản ứng ra sao”.

“Bởi vậy nếu một người muốn chinh phục đỉnh Everest, tôi chắc chắn sẽ muốn họ cần có kinh nghiệm từng leo lên nơi có cao độ 7.000 mét, và 8.000 mét thì càng tốt. Nếu họ chưa từng làm điều đó, tôi sẽ yêu cầu họ làm vậy trước khi chinh phục Everest”.

“Có khoảng 14.800 đỉnh cao trên thế giới, một số nơi khá dễ dàng, chỉ là tốn kém và mất thời gian. Tuy nhiên đó là cách duy nhất để bạn biết được mình ra sao khi lên cao độ như vậy”.

lên đỉnh everest
Đỉnh núi Everest hùng vĩ mời gọi từ phía xa, nổi bật trên nền trời xanh. Nhưng nhiều người không biết rằng ở cao độ này là những hiện tượng rối loạn trong cơ thể, thậm chí gây tử vong.

Ngoài vấn đề về sức khỏe, điều cần quan tâm tới là việc bỏ cuộc giữa chừng, khiến người tham gia tốn kém thời gian và tiền bạc.

Gavin thu 45.000 USD cho một người để chinh phục Everest, và luôn giữ chữ tín tới cùng với khách hàng. Tuy nhiên nhiều công ty thu phí đến 70.000 USD và Gavin tiết lộ rằng họ chủ yếu thu tiền vì biết chắc đa phần khác sẽ không tài nào thực hiện xong hành trình cho tới cùng.

“Tỷ lệ thành công đối với người mới leo núi rất thấp. Tôi đã chứng kiến nhiều người lên tới Base Camp rồi quay về”.

“Một khi đã tới được Base Camp, cần 10 tuần để lên đỉnh do bạn còn phải đến Camp 1, 2, 3 và 4 rồi mới lên đỉnh”.

“Do lo ngại về hàng loạt vấn đề sức khỏe và sự an toàn, chỉ có khoảng 25% người leo núi chinh phục được đỉnh Everest”.

“Nhiều người cố gắng kiên trì đi tiếp tới Camp One, khi bạn rời Base Campe lúc 4 giờ sáng lúc trời còn đen kịt và nỗ lực trèo qua các bức tường đá, một thác nước đông lạnh với những khối đá lớn bằng chiếc xe hơi sẽ bủa vây xung quanh bạn, và những đợt sạt lở nhỏ, đôi khi khá lớn, cũng là mối đe dọa cho bạn. Điều đáng sợ nữa là lời nguyền Khumbu Cough, thực chất là hiện tượng gây ra bởi độ ẩm thấp và nhiệt độ âm ở cao độ, khiến cơ thể người leo núi bị tổn thương và phải gồng lên để chịu đựng.

“Khumbu Cough sẽ dần khiến bạn ho đến nỗi không thể đi nổi, ho liên tục trong 3 phút, làm bật cả máu họng”.

Cơn ho đó khiến nhiều người phải dừng lại giữa chừng.

“Bạn không thể hít thở ở không khí quá lạnh như vậy, và điều thường thấy sẽ là người ta còng lưng, quỳ gối mà ho”.

“Hoặc bạn có thể sẽ gặp vấn đề ở dạ dày, mất nước nghiêm trọng rồi dần dần bỏ mạng”.

“Những cơn mất ngủ liên miên do khí hậu quá khắc nghiệt cũng sẽ khiến bạn nhanh chóng bỏ cuộc”.

Còn rất nhiều khó khăn nữa mà những người leo núi phải vượt qua, khiến không ít thấy sợ hãi và nản lòng để quay trở lại chân núi.

“Khi thời tiết thay đổi, bạn thậm chí còn không thể nghe nổi giọng nói của mình” Gavin lưu ý.

“Để chinh phục ngọn núi này, mọi việc không hề dễ dàng gì. Tôi rất thích đưa người lên Everest, tuy nhiên khách hàng của tôi sẽ chỉ cảm thấy hạnh phúc khi họ đã hoàn toàn sẵn sàng”, Gavin kết luận.

Để tìm hiểu thêm về kinh nghiệm leo núi của Gavin, hãy nhấn vào đây.

Biên dịch từ MailOnline
Loading...