Người độ lượng phúc dầy, kẻ hẹp hòi phận mỏng-nhân quả

0
3124
nhân quả
Con người sống từ bi, khoan dung độ lượng sẽ có phúc dầy.

Con người sống trên cõi trần thế không thể thoát khỏi hai từ nhân quả, người sống độ lượng bao dung sẽ tích đức mà được phúc báo dài lâu, ai hẹp hòi sẽ không thể khá lên được.

Vào triều Minh ở thị trấn nhỏ ở Thiểm Tây có hai tửu quán lớn đông khách nhờ nấu ăn ngon và rượu hấp dẫn thực khách. Hai tửu quán ngày ngày đón lượng khách thập phương và khách địa phương tới thưởng thức đặc sản cùng món rượu thơm ngào ngạt say đắm lòng người, tiền thu như nước đến mỏi tay. Khách nào tới muộn là hết chỗ ở cả hai quán, phải ngồi chờ nhưng chẳng ai than phiền bởi họ thấy là đáng. Một quán thuộc họ mà Tôn, quán kia của họ Sở.

Một ngày nọ vào lúc khách tấp nập như mọi ngày và gần như sắp hết chỗ ngồi, quán họ Tôn tiếp 1 khách cao tuổi là nam giới có vẻ mặt rất khó tính. Khi ngồi xuống gọi món, tửu nhị phải chờ rất lâu để thực khách chọn đồ, món nào cũng ngắm nghía 1 hồi rồi lại thôi. Cuối cùng khách chọn món rẻ nhất, và gọi bình rượu. Tửu nhị trong lòng đã thấy không vui nhưng vẫn cố chiều khách bằng nụ cười gượng rồi vào đưa bếp. Tuy nhiên khi bưng lên, khách đã phàn nàn rằng món xào chưa kỹ, cần xào lại và thêm chút gia vị. Tửu nhị nghe thấy vậy hết kiên nhẫn, không nói câu gì bỏ đi. Chủ quán đang đứng trông coi thấy vậy cũng ngứa mắt, đến thẳng bàn bảo khách nếu không ăn mời đứng dậy vì còn rất nhiều người đang mong mà chẳng có bàn ngồi. Tiền khách cũng chẳng thèm thu coi như cho không.

Khách nghe xong lắc đầu chẳng nói gì, đứng dậy sang quán họ Sở. Quán kế bên lúc này đã chật kín thực khách, không còn bàn nào trống. Khách ung dung đi thẳng vào quầy nơi chủ quán là hai mẹ con góa phụ đang ngồi và yêu cầu bàn cho mình. Bà chủ quán thấy khách đã cao tuổi lại nghe nói đói lắm rồi, nên đã cố gắng tìm 1 chỗ nào đó để khách ngồi. Cuối cùng đành kê tạm một chiếc bàn con ngồi ngay cạnh quầy tính tiền bởi không còn chỗ nào trống.

Khách ban đầu tỏ ra không thích cho lắm, nhưng vì hết cách nên đành ngồi đó, mặt tỏ vẻ không vui. Khi mang thực đơn lên, cũng vẫn như ở quán họ Tôn, khách ngắm nghía mãi rồi gọi món rẻ nhất, thêm bình rượu ngon. Tửu nhị cũng gần như sắp hết kiên nhẫn nhưng vẫn vào bếp chờ lấy đồ. Khi đồ lên, khách lại chê quá mặn và yêu cầu đổi đĩa khác, đĩa mặn không thể trả tiền. Tửu nhị thấy vậy bảo khách không ăn mời đi vì cũng chẳng cần tiếp người kỳ quái như thế, dám chê đồ ăn quán không ngon?

Bà chủ nãy giờ quan sát vị khách kỳ lạ này vội chạy tới và nói câu xin lỗi, khiến tửu nhị tròn mắt ngạc nhiên. Tiếp đó bà đích thân vào bếp yêu cầu làm lại đĩa thức ăn theo ý của khách. Khi bưng ra khách thăm dò một lát rồi ăn, nhưng không có lời khen mà chỉ bảo rằng, tàm tạm.

Bà chủ vẫn mỉm cười và cám ơn khách rồi quay sang thăm hỏi các bàn khác. Những ngày sau ngày nào khách khó tính này cũng tới quán và ngồi  đúng chỗ đó, gọi đúng món đó với hiếm lần nào ưng ý ngay từ đầu để đòi đổi đĩa thức ăn hợp vị hơn. Nhưng ngày nào bà chủ cũng dịu dàng và mỉm cười đáp ứng yêu cầu của vị khách kỳ lạ này. Việc khiến gia nhân trong quán đều ngạc nhiên và bất bình thay cho chủ.

Thời gian cứ thế trôi qua, bỗng dưng xảy ra nạn hạn hán, cây lương thực chết rũ, trâu bò gà lợn cũng lăn quay ra chết vì thiếu nước, người người cố gắng vắt những giọt nước cuối cùng lấy được từ giếng để sống qua ngày. Ai ai cũng cảm thấy khốn khổ mà không biết xoay sở ra sao, cầu Trời cho mưa mà mãi không thấy gì. Hai quán ăn đương nhiên không thể sầm uất như trước, lấy gì mà nấu cho khách? Nước không có, gia súc gia cầm chết sạch, cơm gạo cho chủ còn không đủ ăn. Cả vùng lầm than đi đâu cũng thấy người chết vì đói và khát.

Chủ quán họ Tôn tìm cách thoát khỏi nơi này nhưng không biết xoay sở ra sao. Tiền nhiều cũng chẳng để làm gì vì thức ăn nước uống gần như hết, ngựa lăn ra chết tự đi bộ sao đặng? Cuối cùng bỏ mạng giữa đường.

Sang họ Sở gia nhân bỏ đi từ lâu, quán xá thành nơi bỏ hoang, hai mẹ con chia nhau giọt nước và món ăn cuối cùng. Đến lúc tưởng như sắp lìa đời vì đói lả và mệt thì có người mang nước và thức ăn vào cho. Người này còn cấp cho xe ngựa kéo để hai mẹ con ra khỏi vùng tìm đến nơi nào thoát hạn hán.

Hai mẹ con khi ấy vô cùng cảm tạ và hỏi danh tính ân nhân. Người đó mỉm cười và giới thiệu 1 người khác bước tới, hóa ra chính là vị khách quen khó tính. “Phu nhân là người bao dung rộng lượng, người có thiện tâm nhất tôi từng gặp. Tôi nhận được tin đã vội cùng con trai vượt ngàn dặm tới đây để tìm phu nhân. Người tốt như phu nhân không thể không đền đáp”.

Nếu phu nhân họ Sở không nhẫn nại và bao dung với sự kỳ quặc, khó chiều của ông khách này, thì chắc hẳn sẽ chịu chung số phận với nhà họ Tôn và bao người khác. Nhân quả luôn hiện hữu, người bao dung không chấp lỗi người khác là người sống thiện, tích đức để được phúc báo mà gặp họa đều hóa giải.

Biên dịch từ Weibo

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY

*