Lạnh người với linh cảm ứng nghiệm về cái chết của con người

767

Không ai biết trước giờ mà mình sẽ từ giã cõi đời, tuy nhiên có không ít trường hợp đặc biệt, người ta linh cảm trước được về cái chết của mình.

*Khoa học công nhận sự tồn tại của linh hồn qua hiện tượng hồn lìa khỏi xác

Những linh cảm ứng nghiệm về cái chết của bản thân từng được ghi nhận ở nhiều quốc gia và nền văn hóa. Đây là một lĩnh vực mà khoa học vẫn đang trên đường giải mã.

Dưới đây là một số câu chuyện có thật về linh cảm trước khi chết của một số trường hợp.

Grigority Doroni kể rằng, vợ của anh vào một buổi chiều khi cô mới 20 tuổi bỗng nhiên buột miệng: “Em mệt quá, chắc là em sắp rời bỏ thế gian này”. Ngày hôm sau, vợ anh đã qua đời vì tai nạn giao thông. Liệu đây có phải là linh cảm thoáng qua trong đầu nạn nhân?

Thêm một trường hợp khác, cô Inna P kể rằng vào một mùa hè, vợ chồng cô về quê. Khi hai vợ chồng đứng trên ban công ngó ra sông Volga, chồng cô đột nhiên lên tiếng: “Em có nghĩ là anh sẽ chết ở đây không?”. Dĩ nhiên là Inna P bất ngờ khi nghe câu hỏi ấy, vì chồng cô đang là người đàn ông khoẻ mạnh. Nhưng rồi vài tuần sau, bất ngờ chồng của cô từ giã cõi đời vì cơn đau tim.

Đây chỉ là 2 trong số rất nhiều trường hợp linh cảm về cái chết của người ta từng xảy ra.

Bác sĩ William Green, Stefan Goldstein và Alex Moss người Mỹ chuyên nghiên cứu hiện tượng gọi là linh cảm hay trực giác trước khi chết, đã tìm hiểu hàng nghìn câu chuyện ẩn đằng sau các bệnh nhân ra đi “bất đắc kỳ tử”. Các kết quả cho thấy, đa số họ đoán trước được cái chết của mình.

Thật tình “linh cảm” của họ không xảy đến như là lời nói tiên tri hay sự chuẩn bị đúng lúc cho việc chôn cất, mà từ một trạng thái tâm lý đặc biệt và thường nằm trong ước muốn sắp xếp các vấn đề đâu vào đấy. Vấn đề là thời gian ngắn ngủi trước khi cái chết bước đến, nhiều người thường trải qua một trạng thái trầm uất có thể kéo dài từ một tuần cho đến nửa năm. Y học cho rằng, sự sầu muộn lạ lùng này xảy đến do những thay đổi hoóc môn trong cơ thể gây ra. Đặc điểm tâm lý của hiện tượng mà bề ngoài như là sự chán nản vô cớ này là sự chuẩn bị của hệ thần kinh trung ương cho sự rời khỏi cõi đời không tránh khỏi. Nhận định này tương ứng với ý kiến được nhiều nhà nghiên cứu chia sẻ, đó là cái chết đơn thuần chỉ là sự “quá độ” của ý thức sang một dạng sống khác, một trình độ năng lượng của sự tồn tại. Tuy vậy, tại sao cơ thể cần đến “sự chuẩn bị về tâm lý” này? Chắc chắn không thể để chuẩn bị cho mọi thứ đâu vào đấy.

Khả năng đoán trước cái chết của con người có thể được giải thích như thế nào? Cuốn Tử thư Tây Tạng có câu trả lời cho vấn đề này. Theo niềm tin của người phương Đông, con người là một sinh vật có hai thể mạnh và yếu. Thể mạnh làm nên thể xác con người. Còn thể yếu cấu thành tinh thần, vô hình, bao bọc linh hồn. Cái chết chính là sự tách biệt thể yếu khỏi thể mạnh. Thể yếu có vầng hào quang mà chỉ có những nhà ngoại cảm mới thấy được. Sự phát xạ từ hào quang này cho phép nhà ngoại cảm chẩn đoán được tình trạng sức khoẻ của một người, và do đó, cũng có thể nhìn thấy trước được cái chết.

Nhưng tại sao con người lại phải trải qua thứ linh tính khủng khiếp đó? Tự nhiên có sự can thiệp nào không? Có một giả thuyết đáng lưu tâm về vấn đề này.

Từ lâu, các nhà khoa học đã nhận ra một hiện tượng lạ trong phòng thí nghiệm: Trước khi chết, các tế bào của cơ thể đang sống phát ra một loạt mạnh các tia phóng xạ bất ngờ. Nhà vật lý học người Ba Lan, Janusz Slawinsky cho rằng, luồng sóng khá mạnh này có thể chứa đựng thông tin về sinh mạng của một cơ thể sắp chết và cũng có thể bảo lưu các mẩu ý thức và ký ức. Có phải đây là mục đích chính của tín hiệu cuối cùng do các tế bào sắp chết phát ra?

Đa phần tôn giáo trên thế giới đều giảng về luân hồi chuyển kiếp. Hào quang sẽ biến mất trước khi chết, giống như bất kỳ loại vật chất vũ trụ nào cũng để lại dấu vết trong không gian trước khi bị phân huỷ. Cùng với một phức hệ năng lượng của người (thể yếu), hào quang sẽ mang sang thế giới khác toàn bộ thông tin về một người chết, nói khác đi là ý thức. Do đó, chỉ có thể là thể xác chết, còn ý thức vẫn tiếp tục tồn tại như là một đám mây năng lượng. Sự phát ra luồng phóng xạ từ các mô sinh vật vào lúc chết dường như đem lại cho “thể yếu” cái xóc nảy cuối cùng, gửi linh hồn bất tử của một người vào nơi vô tận và theo quan hệ nhân quả để tiếp tục chuyển sinh làm người, hay bất kỳ một dạng tồn tại nào đó.

Theo Litverse

Loading...