Học người xưa tránh vận hạn cho con cháu

4498

Con người không ai biết trước mình sẽ có vận hạn gì, số mệnh ra sao và lúc nào từ giã cõi dương gian, tuy nhiên người cổ đại xa xưa đã sớm ý thức được cách ngăn ngừa vận hạn cho bản thân, đặc biệt là con cái họ.

Người xưa có câu “Để đức cho con” không phải là nói xuông mà dựa trên luật nhân quả công minh họ chiêm nghiệm qua nhiều đời.

Triều Minh có hai gia đình tiểu thương là láng giềng. Họ đều sinh được quý tử và rất cưng chiều con cái. Cả hai quý tử đều được chăm sóc cẩn thận, gửi tới trường có thầy giáo giỏi nhất trong vùng. Tuy nhiên cách nuôi dạy của hai gia đình hoàn toàn khác nhau. Nhà họ Tôn dùng sự nghiêm khắc để dạy dỗ con, chỉ bảo điều hay lẽ phải, sống chân thật, lương thiện và bao dung. Nhà họ Tôn cũng thường xuyên làm từ thiện, dùng đức đối đãi người, ai gặp khó khăn đều cứu giúp nên cả vùng rất quý trọng.

Trong khi nhà họ Đồng lại quá nuông chiều cậu quý tử, muốn gì được nấy và luôn khuyến khích con làm sao thu nhiều lợi ích nhất trong cuộc sống, coi trọng bản thân mình trước tiên.

Cả hai gia đình đều có của ăn của để và thường xuyên tới lui. Một ngày nọ hai họ tổ chức bữa tiệc mừng Xuân và cũng nhằm cầu phước lành cho cả gia đình. Giữa tiệc họ Đồng vui mừng thông báo mời được đạo sĩ tới xem số mệnh cho hai quý tử.

Đạo sĩ bước vào dáng dấp uy nghiêm, thoát tục nhìn thật sự là bậc chân tu. Sau khi gặp hai quý tử họ Tôn và Đồng, đạo sĩ nhíu mày nói rằng: “Năm tới cả hai công tử đều sẽ gặp vận hạn, lành ít dữ nhiều”.

Nghe vậy hai gia đình đều lo lắng và hỏi đạo sĩ cách hóa giải. “Việc dâng sớ giải hạn hay tới chùa đền cầu xin chẳng thể làm gì. Số mệnh đã định người trần khó mà tránh. Tuy nhiên có câu đức năng thắng số, hai công tử nếu tu tâm dưỡng tính thì sẽ bớt được vận hạn”, đạo sĩ nói xong cáo từ đi ngay.

Nhà họ Tôn nghe xong thấy rất có lý, càng dạy dỗ con sống có đạo hơn. Còn họ Đồng lạc quan hơn, họ cho rằng mình có của cải đầy nhà, không thể nào hết tiền cho con tiêu xài. Con cái đi đâu cũng có kiệu sang đưa rước, gia nhân hộ vệ, kẻ gian muốn ám hại cũng khó. Sức khỏe quý tử luôn khỏe mạnh nhờ võ luyện và ăn những đồ ngon vật lạ bổ béo, chắc chắn sẽ chẳng làm sao. Bởi vậy họ Đồng không mấy lo lắng, cho rằng đạo sĩ có thể nói hơi quá, cứ làm lễ thật thịnh soạn dâng lên chùa xin giải hạn, cầu may là ổn thỏa.

Vài tháng sau bữa tiệc mừng xuân ấy, hai quý tử lên kinh dự thi, cha mẹ dặn dò kỹ lưỡng, cấp lương thực và ngân lượng chu toàn để họ lên đường. Từ thị trấn nơi hai họ ở tới kinh thành phải đi qua 1 khúc sông nước xiết, có lái đò ngày ngày phục vụ. Hôm đó thời tiết rất đẹp nên ai cũng nghĩ rằng mọi việc sẽ thuận buồm xuôi gió. Có ai ngờ khi đò đến giữa sông đoạn sâu nhất thì gặp một chỗ xoáy dữ dội, lái đò cố gắng lèo lái nhưng bất thành, con thuyền chòng chành rồi theo dòng nước xoáy chìm vào trong nước. Hai quý tử nhà họ Tôn và Đồng dù biết bơi vẫn không thể nào thoát khỏi dòng nước dữ dằn. Nhưng đúng vào lúc họ Tôn sắp chìm nghỉm thì có cảm giác như ai đó đang đỡ mình lên cao, rồi dần dần được đưa vào bờ. Tỉnh lại họ Tôn thấy có hai người đàn ông lực lưỡng đang ngồi cạnh và reo mừng vì cậu tỉnh lại.

“May quá công tử tỉnh lại rồi, đội ơn Trời Phật”, một trong hai người thốt lên vui mừng.

Họ Tôn hỏi danh tính, hai người đó đáp rằng: “Chúng tôi là khách trên đò, thạo sông nước nên biết cách tránh cơn xoáy và cứu công tử lên bờ. Công tử và lão gia từng có ơn với gia đình chúng tôi, xóa nợ cho cha mẹ chúng tôi, để cả nhà tôi không chịu cảnh nô lệ tù đày. Lúc còn nhỏ chúng tôi hay trêu ghẹo công tử, nhưng cậu cũng không bao giờ mắng trách hay mách thầy giáo phạt nặng. Ơn lớn vậy chúng tôi chỉ biết lấy thân ra đền đáp”.

Họ Tôn nghe xong vui mừng cảm tạ ơn cứu mạng, thương tiếc cho những người xấu số ở trên chuyến đò, trong đó có công tử họ Đồng.

Có câu tích đức không bằng tích tiền. Con người ai cũng có vận hạn, lúc xảy ra thì núi tiền cũng chẳng thể nào hóa giải. Tiền chỉ có ích khi người ta còn sống trên dương gian. Bởi vậy nếu cha mẹ muốn tốt cho con cái, hãy dạy con sống Chân-Thiện-Nhẫn, chắc chắn sẽ hóa giải vận hạn mà được may mắn cả đời.

Biên dịch từ Secret China

Loading...