Giai thoại y học cổ Trung Hoa: Danh y cứu sống người chết

84

Vào thời nhà Thanh, Trung Quốc có giai thoại về Danh y cứu sống người chết.

Danh y Thiên Sĩ tên thật là Diệp Quế, người Tô Châu, Ngô Huyện. Ông là y gia trứ danh, tài đức vẹn toàn dưới triều đại của vua Càn Long vì đã có công đặt nền móng cho phái ôn nhiệt học. Ông xuất thân con nhà thế y, từ nhỏ đã thông mẫn hơn người, đọc sách một lần là nhớ luôn. Ban ngày ông theo thầy học Thư Kinh, ban đêm học nghề thuốc với cha. Những cuốn sách quý như ‘Tố Vấn’, ‘Nạn kinh’ cùng các sách y lý do các danh gia Hán, Đường, Tống ông đều đã xem qua và lãnh hội.

Là người ham học hỏi, từ năm 12 đến 18 tuổi, cứ nghe danh y nào giỏi trị bất cứ loại bệnh gì, Diệp Thiên Sĩ đều tới xin học nghề, hết lòng nghe dạy, giảng đến đâu hiểu ngay đến đó, thông thuộc rất nhanh, chỗ tâm đắc còn hiểu hơn cả thầy. Nhưng ông không hề tự mãn, nghe ai có sở trường nào về trị liệu thì tìm cách bái sư học thêm. Nhờ vậy ông chẩn đoán rất giỏi thông qua bắt mạch (thiết), xem thần sắc (vọng), nghe giọng nói (văn), quan sát (sát) hình tướng và đã trị được rất nhiều bệnh lạ, được tôn là tổ sư của học phái ôn bệnh, nổi tiếng khắp nơi.

Ông đã tổng kết kinh nghiệm của tiền nhân qua tiến hành nghiên cứu sâu và kỹ lưỡng ôn bệnh, khổ công tìm tòi và cuối cùng đã đúc kết những quy tắc chẩn trị bệnh rất hữu hiệu. Diệp Thiên Sư đã đem kinh nghiệm của mình tùy lúc khẩu truyền cho đồ đệ. Hiện còn các sách ‘Ôn Nhiệt Luận’ và ‘Lâm Chứng  Chỉ Nam Y Án’ đều là do đồ đệ Cố Cảnh Văn, Hoa Tụ Vân của ông đem kinh nghiệm trị liệu và học thuyết của sư phụ mình tập hợp chép ra thành sách.

danh y cứu sống người chết
Danh y tài đức vẹn toàn Diệp Thiên Sư dưới triều đại vua Càn Long.

Có rất nhiều giai thoại liên quan đến tài đức của Diệp Thiên Sư. Dưới đây là một trường hợp điển hình mà người đời luôn lưu truyền cho đến ngày nay.

Một ngày nọ Diệp Thiên Sư ra phố và gặp đám tang. Ông phát hiện dưới quan tài vẫn rỏ một vài giọt máu. Diệp Thiên Sư vội vàng tới hỏi thăm xem người chết qua đời được bao lâu. Gia quyến trả lời là mất vào đêm trước. Ông lại hỏi người trong quan tài là nam hay nữ. Gia quyến đáp rằng đó là một thai phụ. Diệp Thiên Sư lập tức bảo người nhà chở quan tài về vì ông có thể cứu sống thai phụ này.

Chồng thai phụ đang khóc lóc đầy bi ai, nghe vậy vội vàng bái lạy Thiên Sư và vội vàng chở cỗ quan tài về nhà. Mọi người mở nắp quan tài và khiêng thi hài đặt lên giường. Diệp Thiên Sư sau khi bắt mạch tay phải của thai phụ bèn nói: “Còn kịp để cứu sống” rồi lập tức lấy cây kim dài, cởi áo ngực và châm vào đó. Lập tức mọi người xung quanh nghe tiếng động lớn, hóa ra thai phụ sinh hạ một đứa bé trai. Người mẹ cũng bắt đầu thở. Đám đông vây quanh vô cùng thán phục và vỗ tay tán thưởng danh y.

Có người hỏi Diệp Thiên Sư: “Làm sao mà danh y biết thai phụ chưa chết?”

Diệp Thiên Sư trả lời: “Có gì đâu, khi nhìn thấy giọt máu rỏ ra từ quan tài, ta thấy nó đỏ tươi chứ không đen sẫm như máu người chết. Chứng tỏ người trong quan tài vẫn còn sống. Khi kiểm tra mạch thai phụ ta phát hiện tay của thai nhi bóp nghẹt bào lạc gần tim của mẹ. Đó chính là nguyên nhân khiến thai phụ không thể thở và ngất đi. Vì vậy khi ta châm cứu, kim đâm vào tay thai nhi khiến đứa bé co tay lại và lực đó giúp đẩy thai nhi ra khỏi cơ thể mẹ. Thai phụ nhờ đó cũng sống trở lại. Đó là công dụng của y thuật châm cứu”.

Khi Diệp Thiên Sư vừa nói xong, bỗng một người trẻ tuổi từ đám đông tiến lên và nhờ ông bắt mạch. Diệp Thiên Sư coi mạch người này một lúc khá lâu rồi nói: “Tối nay các hạ nên về nhà vì các hạ không thể sống qua nổi đến sáng mai”. Đám đông và thanh niên này vô cùng bất ngờ khi nghe Diệp Thiên Sư nói.

Có người hỏi ông tại sao lại biết trước thanh niên này sẽ chết, danh y trả lời: “Người này nhìn ngoài rất tráng kiện, tuy nhiên khi bắt mạch tôi thấy ruột đang dần vỡ ra, như vậy làm sao sống nổi nữa?” Đám đông lại hỏi: “Làm sao ruột của người này lại bị vỡ ra như thế?”.

Khi đó chính thanh niên trả lời: “Tôi phụ giúp bán thuốc ở tiệm đối diện nhà thai phụ. Khi nghe người ta tán dương Diệp Thiên Sư quá nhiều như thế, trong tâm tôi thấy khó chịu không yên. Vì thế dù đang ăn tôi đã vội chạy thật nhanh ra xem có đúng ông ấy tài giỏi đến thế hay không…ai ngờ…bây giờ tôi thấy rất khó chịu…đau bụng quá”.

Diệp Thiên Sư chậm rãi nói: “Khi ăn không nên vận động mạnh, càng không nên chạy nhanh như thế. Người này vỡ ruột vì đang ăn mà chạy quá nhanh”.

Đêm đó quả thực thanh niên tiệm thuốc qua đời vì vỡ ruột. Đó cũng là bởi người này sinh tâm đố kỵ, thấy người khác được ca tụng nên không yên trong lòng và muốn tới làm cho ra nhẽ. Câu chuyện về sau cũng trở thành giai thoại tôn vinh tài năng của Diệp Thiên Sư vì ông có thể: “cứu người chết sống lại và biết trước được người đang sống sắp chết”.

Biên dịch từ Epoch Times
Loading...