Trải nghiệm cận tử, hồi sinh và ý nghĩa của cuộc sống

Vũ trụ chứa đầy những điều bí ẩn thách đố tri thức của nhân loại. Bộ sưu tập các câu chuyện “Khoa học Huyền bí” của Thời báo Đại Kỷ Nguyên (Epoch Times) về những hiện tượng lạ thường đã kích thích trí tưởng tượng và mở ra khả năng chưa từng mơ tới. Chúng có thật hay không? Điều đó tùy bạn quyết định!

21259

Danny White Clay là tác giả có ba cuốn sách bán chạy nhất nước Mỹ. Danny từng trải qua ba lần cận tử mà theo mô tả của ông: “Tôi đã chết đi sống lại nhiều lần” trong cuốn sách ghi lại trải nghiệm của bản thân có tên “Saved by the Light” (“Death · Miracle · prophecy “) và “At Peace in the Light ” (Heaven taught me seven class “). Mặc dù hai cuốn sách không quá dày dặn nhưng đã được công chúng toàn cầu hoan nghênh nhiệt liệt với nhiều bình luận sôi nổi về kiếp sống của con người, quan hệ nhân quả và ý nghĩa của cuộc đời mỗi người.

Và dưới đây là lời chia sẻ của ông về những trải nghiệm đó.

Như các bạn đã biết, tôi từng chết đi sống lại nhiều lần nên cách nhìn nhận về cuộc đời của tôi khác đôi chút so với hầu hết mọi người. Có những thứ mọi người coi trọng tôi lại không mấy quan tâm, tuy nhiên nhiều điều họ bỏ qua lại thực sự rất ý nghĩa đối với tôi.

Nhờ có trải nghiệm cận tử (NDE) mà cuộc sống của tôi được cả khoa học quan tâm và trở thành tâm điểm của những cuộc thảo luận về vấn đề tâm linh, kể từ cái ngày tôi bị sét đánh.

Sinh ra và lớn lên tại miền nam Hoa Kỳ với nền giáo dục truyền thống phương Nam, tôi được dạy rằng nếu sống tử tế, khi lên Thiên Đàng chúng ta sẽ được đền đáp. Tuy nhiên lúc còn nhỏ tôi không mấy quan tâm đến những điều quá mơ hồ tại xứ sở thần tiên, nơi các thiên thần ngồi trên đám mây trắng và chơi đàn hạc bằng vàng. Và các bạn thấy đấy, lúc đó tôi chỉ chú tâm tới những cái lợi trước mắt. Vì vậy những gì chờ đợi tôi phía trước, ở thế giới bên kia trong 70 hoặc 80 năm tới, không có nghĩa lý gì với tôi cả. Điều đó không hề thôi thúc tôi làm việc tốt, hay cản trở những hành xử tồi tệ theo bản năng của con người. Và cứ thế tôi trở thành một nhân vật bị tẩy chay tại ngay thị trấn quê hương mình, nằm sâu ở vùng Carolina.

Giống hầu hết thanh niên ở lứa tuổi đó, tôi nghĩ mình là người bất khả xâm phạm, bởi vậy mà ít khi, chưa nói là không bao giờ, tôi nghĩ về cái chết. Tôi cứ sống như vậy cho đến buổi tối định mệnh mà tôi không bao giờ ngờ tới, khi một làn sấm sét dữ dội đã quyết định dạy cho tôi một bài học để hiểu thế nào là sự mong manh của cuộc sống.

[pull_quote_center]Tôi thường xuyên đánh bạn cùng lớp không vì lý do gì….cuộc đời đó khi nhìn lại tôi như đang cảm nhận nỗi đau của các nạn nhân, họ đau đớn và tuyệt vọng.[/pull_quote_center]

-Danny White Clay

Bắt đầu trải nghiệm cận tử

Vào tháng 9/1975, tôi sắp 25 tuổi và đang ở giai đoạn sung sức nhất. Tôi quay về Aiken, dành chút thời gian thăm gia đình sau khi đến Nam Mỹ. Tin tức lan truyền nhanh chóng đến mức khi tôi trở về nhà, điện thoại liên tục réo suốt ngày. Ngay khi tôi vừa ngồi xuống bàn để ăn tối, nó lại đổ chuông. Tôi đã định không nghe điện thoại, tuy nhiên có vẻ như đó là một cú gọi khẩn cấp nên tôi về phòng ngủ và nhấc nó lên nghe. Đối với tôi kể từ ngày hôm đó, đây là “cú điện thoại từ Chúa gửi đến”. Tôi không biết thứ gì đã đánh mình khi nghe tiếng sấm sét gầm rú inh tai và cảm thấy một phần đầu như muốn nổ tung.

Toàn thân tôi bị nhấc bổng lên sát trần nhà và lơ lửng trên không trung trong giây lát. Tiếp đó dường như tôi bị ném xuống nền nhà bởi một lực mạnh khủng khiếp. Chính cái lực vô hình đó đã đập tôi xuống giường đủ mạnh để vỡ cả khung giường. Có cảm giác như toàn bộ cơ thể tôi đang bị thiêu đốt từ trong ra ngoài. Các mạch máu của tôi đang bốc cháy và từng bộ phận trên cơ thể tôi đều đau không tả xiết. Sau đó tôi nghe thấy bạn gái Sandy của mình la lớn từ bếp, “Ôi…sét đánh sát nhà quá!”

Tiếp đến tôi thấy cô ấy bắt đầu chạy vào phòng ngủ. Nhưng không phải tôi đang nhìn bạn gái mình từ chiếc giường. Tôi đã hoàn toàn tách khỏi cơ thể mình và chứng kiến cảnh tượng từ trên cao.

Dường như có sự sắp xếp của số phận, Sandy vừa hoàn thành khóa học sơ cứu ở công sở, vì vậy cô ấy bắt đầu ấn mạnh vào ngực tôi và hô hấp qua đường miệng theo những gì được học. Nhờ vậy tôi trở về cơ thể mình để chịu đựng cơn đau khủng khiếp toàn thân. Sau đó tôi lại rời khỏi cơ thể mình. Từ trên cao, tôi thấy bạn mình tới nhà và theo sau anh ấy là một chiếc xe cứu thương. Tôi ngồi ngay cạnh thân xác mình trên chiếc xe cấp cứu chạy như điên tới bệnh viện. Trong bối cảnh đầy hỗn loạn trên xe cứu thương, tôi nhớ lại mình nhìn vào chính bản thân và nghĩ rằng: “mình luôn tưởng bản thân đẹp trai hơn thế cơ”.

Trong phòng cấp cứu, đội y bác sĩ tiếp tục làm thêm những động tác sơ cứu, ấn mạnh vào ngực tôi đến nỗi họ làm gãy cả mấy chiếc xương sườn. Rồi sau đó họ đặt máy sốc điện lên ngực tôi. Một bác sĩ thậm chí còn tiêm Adrenaline vào tim tôi nhưng tất cả đều vô ích. Đến lúc đó cả gia đình tôi đã tập trung đầy đủ tại phòng chờ bệnh viện.

Và các bác sĩ thực hiện một nhiệm vụ không ai muốn là nói với họ rằng tôi đã không qua khỏi…Tuy nhiên điều họ không thể biết được là tôi đã được đến nơi đâu.

Trải nghiệm kỳ diệu trên Thiên Đàng

Khi các nhân viên chuẩn bị sửa sang thi thể tôi để đưa tới nhà xác, tôi lại được trải nghiệm cuộc phiêu lưu phi thường nhất trong cuộc đời. Tôi cũng không thực sự chắc rằng mình đã chết. Tôi chỉ thực sự biết ơn rằng mình đã được giải thoát khỏi cơn đau kinh khủng về thể xác đó. Và bất kể nó là gì, những điều từng xảy ra với tôi thực sự rất tuyệt vời.

Ban đầu tôi thấy bản thân được bao quanh bởi một đường hầm và cứ thế di chuyển thật dễ dàng. Xung quanh tôi là những âm thanh gồm 7 giai điệu rất lạ nhưng hay vô cùng. Rồi phía trước xuất hiện ánh sáng, khi tới gần hơn tôi thấy ánh sáng càng rực rỡ.

Điều tiếp theo mà tôi nhận thức được là mình đang đứng trong Ánh sáng của một thể sinh mệnh có nguồn năng lượng mạnh mẽ nhưng bao trùm tình yêu thương vô điều kiện và những cảm xúc tự do mà tôi chưa hề biết tới. Lần đầu tiên trong cuộc đời tôi bỗng nhiên cảm nhận được cái cảm giác là một linh hồn thuần khiết, không mang gánh nặng của cơ thể hữu hình. Tôi nhìn xuống tay mình và phát hiện những đốm sáng nhảy nhót trên đó. Nhìn lên và xuống, tôi thấy rất nhiều linh hồn khác giống hệt mình. Tiếp đến tôi nhanh chóng chú ý vào sinh mệnh quyền năng để bắt đầu rà soát lại cuộc đời mình, từng sự kiện lần lượt xuất hiện. Tôi nghĩ mình đang chứng kiến cuộc đời của bản thân nhưng dưới sự đánh giá của người khác.

Lúc đó tôi nhớ lại những gì mình từng làm như đấm đá, trêu ghẹo và hạ nhục người khác và lấy đó làm niềm vui, quấy nhiễu những đứa trẻ khác và lấy trộm xe đạp của chúng. Tôi thường xuyên đánh bạn cùng lớp không vì lý do gì….cuộc đời đó khi nhìn lại tôi như đang cảm nhận nỗi đau của các nạn nhân, họ đau đớn và tuyệt vọng.

Khi tới Việt Nam tham chiến, tôi đã bắn chết lính miền bắc ở đây. Tôi cảm nhận được nỗi đau khổ, giận dữ và xót xa của người đã khuất ấy vì không thể tái hợp với gia đình cũng như nỗi đau của thân nhân họ sau chừng ấy năm chịu đựng cảnh chia lìa. Đó là tất cả những gì tôi cảm nhận được.

Tôi cũng thấy mình từng làm điều không đến nỗi tệ. Ví dụ như có lần tôi thấy người nông dân đang đánh con dê, đầu nó bị kẹt trong hàng rào nhưng người này cứ liên tục tra tấn nó. Tôi đã không chịu nổi và tới can ông ấy, cho luôn một nắm đấm vào mặt người này. Khi nhớ lại chi tiết đó tôi cảm thấy tiếc cho người nông dân và nghe được lời “cảm ơn” từ con dê.

Khi quá trình xem xét lại toàn bộ cuộc đời tôi kết thúc, mặc dù tôi rõ ràng đã phạm nhiều sai lầm trong cuộc đời, tuy nhiên không có thưởng hay phạt cho tôi. Tôi chính là vị quan tòa duy nhất đang xét xử hành vi của mình trước đây! Tôi đã có cơ hội để nhìn lại cuộc đời mình và biết được những niềm vui cũng như nỗi buồn bản thân gây ra cho người khác. Tôi nhận ra rằng mình là người cực kỳ ích kỷ. Trái tim tôi tràn đầy cảm giác hổ thẹn và hối tiếc. Cảm giác đó vẫn luôn xâm chiếm tâm trí tôi cho đến tận hôm nay. Tuy nhiên tôi cảm nhận được những lời nhắn nhủ này từ Sinh mệnh Ánh sáng: “Chúa đã tạo ra bạn như vậy và điều khác biệt ở đây chính là tình yêu”.

Khi Sinh mệnh đó rời đi, tôi bắt đầu thấy người nhẹ bẫng, những nỗi đau đớn và cảm giác tội lỗi dịu dần và tôi hiểu ra rằng mình đang được chứng kiến toàn bộ những việc làm của bản thân, không phải nhằm trừng phạt mà thay vào đó là chỉ dẫn bằng tình yêu thương đối với tôi.

[pull_quote_center]Cuộc sống là món quà vĩ đại nhất, quý giá nhất mà chúng ta từng được ban tặng. Tôi thúc giục các bạn hãy trân quý nó từng giây từng phút. Tôi từng trải qua những giờ khắc tồi tệ nhất và cả thời gian tuyệt vời, trong một cuộc đời này. Và tôi cầu mong rằng những gì tôi trải nghiệm và chia sẻ trên đây với các bạn sẽ giúp mọi người tạo lập một cuộc sống tràn ngập yêu thương để ngày nào đó nhìn lại, chúng ta chỉ cảm thấy tự hào.[/pull_quote_center]

-Danny White Clay

Thông qua thước phim cuộc đời đó tôi biết được mình phải sửa chữa lối sống bản thân như thế nào, và dùng sức mạnh của tình yêu để thay đổi thế giới này. Tôi cũng tha thứ những ai chọc giận hay gây bất hạnh cho mình và cảm giác vị tha đó ngập tràn trái tim tôi, thật dễ chịu. Về sau tôi cũng được nghe rằng con người là những sinh mệnh rất mạnh mẽ về tinh thần được sinh ra để tạo lập điều tốt trên Trái Đất, và nó phát sinh từ mỗi một hành động tử tế.

Tôi còn có thêm trải nghiệm trước khi trở lại cõi trần. Sinh mệnh sau đó dẫn tôi tới Thành phố Pha lê để gặp 13 Sinh mệnh Ánh sáng khác nhìn lớn hơn rất nhiều. Họ đều toát ra một nguồn năng lượng mạnh mẽ phi thường. Ví dụ như một sinh mệnh là biểu tượng thu nhỏ của Trí huệ, sinh mệnh khác đại diện cho Sức mạnh. Đứng trước họ tôi thấy mình thật nhỏ bé hơn bao giờ hết. Họ đứng thành hàng đằng sau một khán đài bằng pha lê có vẻ như là Đại Lễ đường của Tri thức.

Từng sinh mệnh lần lượt đến gần tôi, và khi ấy một chiếc hộp đen xuất hiện trên ngực họ rồi mở ra trước mắt tôi. Những chiếc hộp đó tiết lộ về điều sẽ xảy ra trong tương lai. Ban đầu tôi thấy rất khó hiểu và không rõ tất cả những tiên đoán đó như thế nào. Tuy nhiên cho đến bây giờ tôi đã chiêm nghiệm toàn bộ những lời tiên tri ấy và vô cùng chấn động. Mỗi chiếc hộp đều giống như chiếc Tivi nhưng điều khác biệt ở chỗ nó cho thấy viễn cảnh trong tương lai. Tôi thấy mình là một trong những nhân vật ở bộ phim đó, cũng trải qua các thay đổi quan trọng của lịch sử, ví dụ như sự xuống cấp đạo đức tại xã hội Mỹ, Tổng thống Hoa Kỳ thực chất là một người chăn bò (Ronald Reagan), sự kiện tại nhà máy điện hạt nhân Chernobyl, Liên Xô, Hoa Kỳ rơi vào cơn hoảng loạn tài chính, chiến tranh Vùng Vịnh, thế kỷ thứ 21 được thống trị bởi những người da vàng (chủ yếu đề cập đến sự xuất hiện của văn hóa thần truyền Trung Quốc nhưng không nói đến chủ nghĩa Mác-Lê nin) trên thế giới…

Tôi cũng chứng kiến rất nhiều thảm họa thiên nhiên, hạn hán đã biến những vùng đất màu mỡ thành hoang mạc, mùa màng thất bát. Tuy nhiên một số nơi lại hứng chịu mưa lớn, bão lốc và đất lở, bùn lớp lớp ngập tràn. Những người dân khốn khổ cầm bát ăn xin trong vô vọng trên đường phố, một số người thậm chí còn không đủ sức để xin ăn, họ nằm la liệt trên mặt đất và sắp chết. Có một điều lúc đó tôi thấy rất ngạc nhiên là ngày tôi chết vào năm 1975 lại lùi xuống rất nhiều năm sau. Sau khi tôi đã chứng kiến hơn 100 viễn cảnh, Sinh mệnh Ánh sáng giao phó một nhiệm vụ cuối cùng: Họ nói tôi tạo lập những trung tâm để xoa dịu căng thẳng, lo âu trên Trái đất. Và rồi họ nói đã đến lúc tôi trở về. Nhưng tôi không muốn rời xa nơi tuyệt vời tràn ngập tình yêu thương và thanh bình này. Tôi vẫn nhớ mình đã tiếc nuối nhường nào khi phải rời bỏ nơi đây.

Khép lại trải nghiệm cận tử

Trong chốc lát tôi đã đứng tại hành lang bệnh viện mà không hề hay biết làm sao mình có thể quay trở lại cơ thể. Tôi đứng đó và suy nghĩ về điều khó hiểu bản thân vừa trải qua chỉ trong phần triệu giây thì cảm nhận mảnh vải trắng đang che phủ toàn thân mình. Tuy nhiên tôi lại không thể nhỏm dậy và nói với mọi người rằng mình còn sống. Toàn thân tôi đều tê liệt. Do vậy tôi bắt đầu thổi vào mảnh vải với hy vọng ai đó sẽ nhận ra tôi vẫn đang hô hấp và quả thật là vậy. Từ lúc đó tôi bắt đầu lâm vào cuộc chiến dữ dội nhất của cuộc đời. Tôi cảm thấy vô cùng bất mãn vì mình không được phép lưu lại thiên đàng tràn ngập tình yêu thương đó. Và tôi càng bực tức hơn khi họ gửi trả tôi về cõi trần với những điều vừa biết cùng nhiệm vụ sẽ được thực hiện bởi một thân thể quằn quại vì đau đớn có đủ vết thương mà phải mất hai năm tôi mới bắt đầu đi lại để tự lấy đồ ăn cho mình.

Khi tôi bắt đầu nhớ lại tên tuổi và khuôn mặt người thân, không ai trong số họ muốn nghe về trải nghiệm của tôi trên Thiên Đường. Họ chỉ muốn quên đi toàn bộ sự kiện đó. Điều này phá hỏng mọi mối quan hệ của tôi và cả mối tình với Sandy. Vào lúc đó tôi có cảm giác mình như mất trí. Cuộc đời của tôi như đã bị đánh cắp. Tôi chỉ muốn trở về nhà, quay lại Thiên Đường.

Mãi đến khi gặp Tiến sĩ Raymond Moody vào năm 1976, tôi mới lắp ghép được những mảnh ký ức về trải nghiệm cận tử này. Tiến sĩ Moody đã dành nhiều năm nghiên cứu hiện tượng tâm linh huyền bí và ông bắt gặp bản tin về tôi trên một tờ báo địa phương.

Tôi tin rằng số phận đã an bài để tôi bị sét đánh cũng như đưa ông Raymond đến gặp tôi.

Bởi lẽ nếu không có ông ấy và những gì thu hoạch được qua các cuộc điều tra mở rộng như vậy, tôi chắc chắn sẽ sống phần đời còn lại trong nỗi tức giận, đau khổ và hoài nghi.

Nhờ sự hiểu biết qua hàng trăm trải nghiệm cận tử từ Tiến sĩ Raymond, tôi đã có thể làm chủ lại cuộc đời và tìm ra được một con đường mới để giúp ích cho nhân loại. Tôi biết được rằng không có gì hấp dẫn hơn câu chuyện về một người từng chết đi và hồi sinh, nên chúng tôi đã cùng nhau đi thuyết giảng về đề tài này khắp thế giới, trước những khán giả tri thức và tin vào tâm linh. Cuối cùng tôi đã tìm lại cuộc đời mình.

Trải nghiệm cận tử đã thay đổi cuộc đời tôi như thế nào

Vào năm 1994, tác giả Paul Perry đã giúp tôi kể lại câu chuyện đặc biệt này trong tác phẩm Saved by the Light, và nó đã trở thành cuốn sách bán chạy nhất New York. Sau đó tôi liên tục xuất hiện trên đài phát thanh và truyền hình ở nhiều nước. Một năm sau Paul và tôi đã viết cuốn sách tiếp theo có tựa đề At Peace in the Light và câu chuyện trải nghiệm cận tử tiếp tục thu hút độc giả trên toàn cầu. Cuốn sách thứ ba với tựa đề The Secret of Light, do tôi và người vợ yêu quý Kathryn cùng biên soạn, là tác phẩm cuối cùng trong câu chuyện về Ánh sáng của tôi. Quả thật cuộc đời và tinh thần của tôi đã hoàn toàn khởi sắc.

Thêm nhiều trải nghiệm cận tử và sự vô giá của cuộc sống

Sau khi bị sét đánh vào năm 1975, tôi cũng có thêm hai trải nghiệm cận tử khác. Nhờ đó mà tôi được ban tặng trí huệ siêu thường và hiểu biết về cuộc đời kiếp này và kiếp sau. Cuộc sống là món quà vĩ đại nhất, quý giá nhất mà chúng ta từng được ban tặng. Tôi thúc giục các bạn hãy trân quý nó từng giây từng phút. Tôi từng trải qua những giờ khắc tồi tệ nhất và cả thời gian tuyệt vời, trong một cuộc đời này. Và tôi cầu mong rằng những gì tôi trải nghiệm và chia sẻ trên đây với các bạn sẽ giúp mọi người tạo lập một cuộc sống tràn ngập yêu thương để ngày nào đó nhìn lại, chúng ta chỉ cảm thấy tự hào.

Biên dịch từ Epoch Times
Loading...