Con gái lấy chồng giàu quên cha mẹ nghèo, cuối cùng nhận cay đắng

382

Không ai tốt với mình bằng cha mẹ ruột, cho dù họ không được giàu sang nhưng vẫn cần yêu thương họ hơn hết thảy, tiếc rằng tôi đã mờ mắt vì tiền và danh vọng để gạt bỏ bậc sinh thành ra khỏi tâm trí, khiến họ đau khổ mà cuối cùng tôi vẫn nhận quả báo.

Tôi là con gái rượu và cũng là đứa con duy nhất của cha mẹ. Tôi không được may mắn như các bạn trong lớp ngay từ khi học mẫu giáo bởi nhà tôi nghèo. Cha tôi là thương binh ăn trợ cấp ít ỏi của nhà nước, sức khỏe ông kém sau nhiều năm ở chiến trường nên mọi thứ đổ dồn lên vai mẹ tôi, một người đàn bà cũng ít học, chỉ biết buôn bán nhỏ để sống qua ngày. Gia đình tôi được nhà nước cấp cho 1 căn nhà cấp 4 lụp xụp trong ngõ ngách nhỏ ở 1 con phố lúc nào cũng tắc đường tại thủ đô Hà Nội. Đối với cha mẹ đó đã là tốt lắm rồi, nhưng càng lớn tôi càng cảm thấy cuộc đời thật bất công với mình, khi so sánh với các bạn đồng niên.

Dù được cha mẹ nuôi cơm đạm bạc, nhưng tôi vẫn lớn lên xinh đẹp và thông minh. Nhiều bạn trong lớp không hề biết nhà tôi nghèo bởi tôi không bao giờ để họ tới nhà. Tôi luôn tìm cách vòi cha mẹ mua cho mình bộ quần áo tươm tất nhất để diện cho không phải kém bạn kém bè. Ở lớp tôi cũng phấn đấu học giỏi nhất, luôn được làm lớp trưởng và nhận nhiều quà tặng từ ban phụ huynh.

Rồi tôi cũng đỗ vào trường đại học danh giá nhất của Việt Nam. Khi đó tôi đã là 1 thiếu nữ được mọi người đánh giá là xinh đẹp, thông minh và sắc sảo. Tôi tự nhủ mình sẽ phải lấy được một tấm chồng giàu sang, gia đình quyền thế, để thoát khỏi cảnh nghèo khó, căn nhà lụp xụp mà cha mẹ đã sinh ra tôi ở đó. Cuối cùng tôi đã đạt được ý nguyện, gạt bỏ hết cả những lời tỏ tình của các bạn trai tỉnh hay những đối tượng mà sau khi tìm hiểu tôi thấy không đáng quan tâm, tôi đã tìm được ý trung nhân. Đó là 1 anh bạn cùng khối, bằng tuổi tôi nhưng cha mẹ làm to, thậm chí còn có chân trong trung ương.

Tất nhiên chỉ sau vài lần thăm hỏi, bạn nam đó đã xiêu lòng trước vẻ ngoài xinh đẹp của tôi. Chúng tôi nhanh chóng trở thành cặp đôi nổi tiếng của cả khóa. M, tên của người yêu bằng tuổi, học cùng khối với tôi, là công tử con nhà giàu sang thứ thiệt. Hàng ngày có xe con đưa đón M tới trường, và anh cũng là con trai duy nhất của cha mẹ, bên cạnh 1 cô em gái.

M ngày càng say đắm tôi, còn tôi chắc chắn đã nắm trong tay chiếc vé thoát thân khỏi gia cảnh tồi tàn của mình. Nhưng thật không may, khi cả hai ra trường, cha mẹ M, theo đúng cách làm của nhà giàu Việt Nam, nói M phải du học ở trời Tây. Ngày chia tay tôi khóc sưng cả mắt trước mặt M, nói giận dỗi nhỡ mà anh thay lòng đổi dạ, tôi sẽ yêu ngay người khác. M an ủi tôi và quả quyết chỉ có mình tôi mà thôi. Ngày ngày tôi vẫn thường xuyên lên mạng trò chuyện với M, và tôi biết rõ M vẫn chỉ có mình tôi. Tôi trúng tuyển vào vị trí thư ký giám đốc cho 1 công ty bất động sản, và với khả năng ứng xử khéo léo cộng ngoại hình ưa nhìn, tôi nhanh chóng được sếp tin tưởng. Nhưng những ngày tháng xa cách M, chỉ được gặp trên mạng, lại đang ở độ tuổi thanh xuân đầy khát khao yêu đương, tôi đã không thể giữ mình. Cuối cùng trong 1 lần công tác, tôi đã có quan hệ với chính sếp của mình, dù sếp đã có vợ con, sắp có cháu nội.

Điều đó cũng chẳng ảnh hưởng gì tới tình yêu của tôi với M, anh ở xa tít đó, và cũng chẳng ai nói với anh về mối tình vụng trộm của tôi. Công ty cũng có đôi chút xì xào nhưng ai quan tâm? Mỗi khi về nhà tôi lại ngao ngán với cảnh lụp xụp, cha ốm đau, mẹ nhìn lôi thôi với gánh gồng hàng ngày, đối lập hẳn với con LX thanh lịch và sang trọng mà tôi vẫn đi hàng ngày tới công sở, đối lập với những bộ cánh đắt tiền thể hiện đẳng cấp tiểu thư mà tôi dành toàn bộ tiền lương để sắm. Công ty không ai nghĩ tôi là con nhà nghèo.

Rồi cũng tới ngày M về nước, tôi mừng khôn xiết, vội vàng xin nghỉ để chuẩn bị làm đám cưới. M nóng lòng muốn cưới tôi làm vợ, anh yêu tôi thật lòng. Trong thời gian M du học, tôi thường xuyên tới thăm hỏi và quà cáp cho cha mẹ M, khiến cho bố mẹ chồng tương lai rất hài lòng. Vào ngày ăn hỏi và cưới của tôi, tôi đã thuê chỗ khác để nhà trai tới. Tôi không muốn để lộ gia cảnh nghèo khó của mình. Tôi năn nỉ cha mẹ làm theo lời để con gái họ không tủi hổ. Cha lắc đầu, mẹ nuốt nước mắt nhưng vẫn chiều theo tôi.

Rồi tôi cũng về nhà chồng, ngôi nhà to lớn sang trọng nằm trong ngõ lớn, xe hơi đỗ cửa, trái ngược hẳn với căn nhà lụp xụp mà tôi phải chung sống tới hơn 20 năm với cha mẹ.

Chúng tôi được nhà chồng dành cho căn phòng to nhất, đẹp nhất, trang hoàng như phòng hoàng gia. M yêu thương tôi hết mực, thỉnh thoảng cha mẹ chồng cho tiền M đưa hết tôi cầm. Từ khi lấy chồng tôi cũng rất hiếm khi về thăm cha mẹ vì quá bận với gia đình mới, bận đưa mẹ chồng đi shopping, mát xoa, spa và gặp gỡ bạn bè của bà vốn toàn là các phu nhân quyền quý. Ai cũng khen mẹ chồng tôi có con dâu xinh đẹp, thanh lịch và khéo léo. Khi được hỏi, tôi đều trả lời rằng cha mẹ tôi làm nghiên cứu khoa học, hiện đang sinh sống ở nước ngoài.

Chúng tôi du lịch nhiều nước trên thế giới, trong đó có Paris hoa lệ.
Chúng tôi du lịch nhiều nước trên thế giới, trong đó có Paris hoa lệ.

Cha mẹ chồng cũng chả mấy quan tâm tới nhà ngoại, đối với họ đó là điều tốt cho đỡ mất thời gian. Còn tôi thì cảm thấy mừng thầm. Chỉ có 1 vấn đề là mãi tôi chưa sinh được con. Sau 1 năm tôi tới viện khám và phát hiện mình bị u tử cung. Bác sĩ nói tôi nêu phẫu thuật và làm thụ tinh nhân tạo. Tôi vội vàng nghe lời, nhưng giấu mẹ chồng về kết quả này, sợ bà nghĩ ngợi lung tung. Chồng hoàn toàn nghe lời tôi, chúng tôi âm thầm thực hiện kế hoạch này. Và cuối cùng tôi đã có mang, 1 bé gái xinh xắn giống hệt chồng tôi được sinh ra sau đó 1 năm. Cha mẹ chồng rất quý cháu nội, và tôi để ông bà toàn quyền nuôi cháu.

Sau khi ở với nhà chồng 3 năm, tôi được cha mẹ chồng cho tiền mua căn chung cư 3 phòng ngủ rộng rãi ở 1 dự án đắt giá tại thủ đô. Vậy là tôi đã được làm bà chủ căn nhà mình. Tôi trang hoàng nhà đẹp đẽ, mời bạn bè hai vợ chồng tới liên hoan tưng bừng, nhưng lại không nghĩ gì tới cha mẹ ruột. Trên trang mạng Facebook tôi luôn đăng ảnh khoe về những buổi liên hoan có mặt bạn bè, gia đình chồng, những chuyến đi nghỉ xa hoa ở các điểm du lịch nổi tiếng trong vào ngoài nước, những chuyến nghỉ riêng hai vợ chồng ở phương Tây…nhưng không bao giờ có mặt của cha mẹ tôi. Đơn giản vì tôi nói họ đang ở nước ngoài, và thực sự tôi không muốn gặp họ.

Cứ thế tôi sống thật mãn nguyện với tình yêu đắm đuối của chồng và sự giàu sang mà cha mẹ chồng chu cấp. Họ còn xin cho tôi vào vị trí quan trọng ở 1 ngân hàng nhà nước, nơi tôi được nể nang vì là con dâu nhà quan, được ưu tiên đi nước ngoài hơn nhiều người khác. Tôi thấy mình quá hạnh phúc.

Những tưởng tôi cứ thế sung sướng mà hưởng thụ cuộc sống tuyệt vời này, cho tới 1 ngày tôi nhận tin cha mẹ ruột của mình, những người đã cho tôi cuộc sống nhưng không phải sự giàu sang, đang lâm bệnh nặng. Người báo tin cho tôi là đồng nghiệp cũ, chị ấy từng tới tận nhà tôi thăm hỏi cha mẹ tôi khi vô tình biết được họ bị ốm. Tôi đành về thăm cha mẹ, mặc dù rất ngại bước vào căn nhà lụp xụp, tối tăm đó. Khi tôi về tới nơi, mới biết cha mẹ tôi đã vào viện, và chị đồng nghiệp cũ đang ở đó chăm sóc họ. Tôi cảm thấy áy náy trước thân hình tiền tụy của hai người đã sinh ra và nuôi mình khôn lớn, nhưng tôi biết làm gì? Sau khi dúi cho y tá chút tiền và để tiền đầu giường cho họ, tôi vội rời đi. Nhưng bất ngờ tôi chạm trán sếp cũ. Vị sếp cũng vào viện khám bệnh. Sếp cũ nhìn thấy tôi rất bất ngờ và hỏi han tôi nhiệt tình. Tôi muốn tránh nhưng ông nói muốn gặp riêng để bàn chút việc. Sếp đã nghỉ hưu, muốn tôi tiếp tục bầu bạn vì đã li thân cùng sếp bà. Tất nhiên tôi không chấp nhận. Và tôi không ngờ rằng đó là ngày định mệnh của tôi.

Tối cuối tuần bình thường chồng vẫn chở cả nhà đi chơi trên chiếc xe sang trọng, nhưng hôm đó anh về muộn. Tôi đợi mãi vẫn không thấy chồng về, gọi điện thoại tắt. Mãi nửa đêm chồng tôi mới về, sặc sụa mùi rượu và nói lảm nhảm gì đó. Tôi giận lắm nhưng vẫn cố che giấu và chăm sóc chồng. Sáng hôm sau anh ấy tỉnh dậy, không nói gì với tôi mà mặc quần áo đi làm. Tôi vô cùng bất ngờ trước thái độ đó của chồng với mình, điều cả đời tôi chưa hề nghĩ tới. Có chuyện gì chăng?

Nước mắt muộn màng của tôi liệu có cữu vãn được tình hình?
Nước mắt muộn màng của tôi liệu có cữu vãn được tình hình?

Cuối cùng tôi mới biết rằng, có ai đó đã gửi cho chồng tôi đoạn video quay trọn cảnh tôi ở chung với sếp cũ từ mấy năm trước. Tôi như đổ sụp, mặt đất chao đảo, mọi thứ quay cuồng. Tôi van xin và giải thích nhưng chồng tôi không nghe. Từ ánh mắt trìu mến yêu thương và say đắm từng dành cho tôi hơn 10 năm qua, anh ấy nhìn tôi với cái nhìn khinh bỉ và căm hận. Chồng tôi cũng đã biết hết những gì mà tôi che giấu về gia cảnh mình, về cách tôi đối xử với cha mẹ ruột….

Đoạn kết của cuộc sống vợ chồng tôi một thời hạnh phúc như thế nào chắc không nói ra ai cũng biết. Tôi giờ đây ở 1 mình, con gái cha mẹ chồng giành nuôi và tôi chẳng thể đấu lại họ cả về lý và tình. Cha tôi đã qua đời, mẹ tôi vẫn nằm viện vì cột sống, ngày ngày tôi tới thăm nuôi mẹ, chỉ biết ngồi bên giường bà mà khóc vì đau khổ. Nhưng mẹ đã tha thứ cho tôi, đôi tay gầy guộc của bà lau nước mắt cho tôi, và ánh mắt vẫn yêu thương da diết như thuở nào. Tôi hận bản thân mình và tôi mong có ngày chồng tôi sẽ tha thứ cho những gì tôi từng gây ra, liệu có ngày đó?

Loading...