Chồng Việt bỏ vì vô sinh, tôi vượt qua đau khổ và giờ hạnh phúc ở trời Tây

553

Khoảng 15 năm trước chồng ruồng bỏ tôi vì mãi chúng tôi không có con, nhà chồng nói tôi vô sinh và phải chấp nhận ký giấy ly hôn cho anh đi bước nữa.

Khi lấy chồng tôi bỏ việc ở nhà nội trợ. Thực chất tôi cũng chỉ học hết cao đẳng nên việc nội trợ theo quan điểm của chồng và bản thân tôi, cũng không có gì là quá đáng.

Nhưng mãi chúng tôi vẫn chưa có con. Cuối cùng sau khi vào viện C, bác sĩ kết luận tôi khó có khả năng thụ thai, còn chồng bình thường. Cái tờ giấy kết quả đó đã đặt dấu chấm hết cho hôn nhân kéo dài 5 năm của vợ chồng tôi. Chồng về ít nói hẳn, lầm lì mỗi khi tôi gạn chuyện, và cuối cùng là họp gia đình bên chồng. Bố mẹ chồng nói tôi có cái tội to nhất là không thể sinh con nối dõi tông đường cho nhà ấy, cho nên tôi phải “giải phóng” chồng. Anh không nói gì, lặng thinh mắt nhìn vào đâu đó cứ như thể đang vãn cảnh chiều. Tôi biết mình xấu số nên đành nuốt nước mắt gật đầu.

Ra khỏi nhà chồng trong tay tôi có đúng tay nải gồm chút quần áo và đồ cá nhân. Không một đồng, không một lời tạm biệt có ân tình nghĩa cử, tôi cúi đầu ra đi, vừa đi vừa rơi lệ. Biết đi đâu bây giờ? Là gái quê nếu về làng cha mẹ sẽ bị chòm xóm cười chê, tôi chỉ làm khổ họ. Việc làm không có, lương tất nhiên cũng không hề. Tôi biết lấy gì mà sống?

May mắn thay tôi có 2 đứa bạn gái thân từ thuở còn cắp sách tới trường. Chúng nó may mắn hơn tôi với chồng con đề huề, gia đình hạnh phúc. Chỉ sau 1 cú điện thoại 2 đứa bạn của tôi đã tới, chúng nó khóc như mưa với tôi để vơi đi nỗi buồn đau, tủi nhục, rồi sau đó lau sạch mắt, mặt mà cùng tính kế.

Hai đứa nói cho tôi vay ít tiền mở quán bán hàng, vì chúng nó biết tôi nấu ăn rất ổn. Tốt quá rồi có kế sinh nhai, chỗ ở thì tạm luôn ở quán thuê. Kiếp trước chắc tôi đã làm nhiều điều tốt cho hai cô bạn này nên quả thật họ hết lòng vì tôi quá. Từ đi tìm hộ chỗ thuê quán cho tới chi phí, họ đều lo hết. Tôi cảm động rớt nước mắt trước tình thân thiết mà không phải ai cũng may mắn có được ấy. Ngày đầu mở quán cũng bỡ ngỡ và lóng ngóng, thêm vào đó là nỗi buồn đau chua xót sau cuộc hôn nhân tan vỡ và người chồng vô tình. Nhưng tôi tự nhủ với bản thân, mình cần nỗ lực vươn lên thoát khỏi hoàn cảnh này. Bây giờ có khóc, có buồn, có oán cũng không thể thay đổi số phận. Mình cần tạo lập nền tảng kinh tế để tự nuôi sống bản thân trước đã, và sau đó sẽ tìm kiếm một nửa là người đàn ông tốt thực sự…

Rồi tôi cũng dần quen với công việc bán quán và vì là người chịu khó, có thể thức khuya dậy sớm nên quán của tôi dần đông khách. Cứ thế tôi đã dần dành dụm được chút tiền để trả hai cô bạn tuyệt vời ấy. Nhưng họ không nhận. Họ bảo cho tôi vay đến khi nào mặc áo cưới lấy người đàn ông tốt họ mới nhận tiền về. Biết nói gì trước tấm lòng đó? Tôi vừa cười vừa khóc vì cảm động.

Rồi một ngày nọ có đoàn đi du lịch châu Âu, bạn gái rủ tôi đi cùng cho vui, nó nói có 1 bà cô ruột ở bên đó, sang chơi cho biết. Tôi đóng quán, khăn gói lên đường, lần đầu tiên được du lịch xa xỉ và sang hẳn nơi xa đến thế, sang hẳn 1 châu lục khác.

Sang bên đó thật tuyệt vời, mọi thứ khiến tôi choáng ngợp. Đường phố sạch sẽ cây cối xanh mát, nhưng không đông đúc, chật chội, ầm ĩ và đầy bụi bặm như nơi tôi vừa rời bỏ. Người ta chủ yếu đi phương tiện giao thông công cộng, rất văn minh và lịch sự. Đồ ăn bên đó giá cao lắm nhưng lại sạch và không bao giờ sợ bị ngộ độc thức ăn như tại quê nhà. Tôi được bạn dắt tới nhà cô ruột chơi, cô ấy sống ở Đức. Cô rất niềm nở, sống với con gái, chú đã mất mấy năm trước. Chúng tôi nhanh chóng kết thân và cô biết được chuyện buồn của tôi, cô khóc và cầm tay tôi, nói, “vậy cháu hãy ở lại đây, cô sẽ xin việc cho cháu đi làm. Bên này người ta không phân biệt đối xử như ở nhà mình, cô tin cháu sẽ tìm được một người bạn đời tốt hơn vạn lần người trước”.

Nghe cô nói vậy tôi rất bất ngờ, cô bạn tôi ủng hộ và khuyên tôi nên ở lại. Và tôi ở lại, bỏ hết mọi thứ để bắt đầu một cuộc sống mới. Cô xin cho tôi làm ở 1 quán ăn gần nhà, chủ quán là bạn cô ấy. Tôi được thu xếp 1 căn phòng nhỏ, thế là đã quá đủ rồi. Bán quán ở Đức mấy ngày đầu tôi khá vất vả vì phải học tiếng, nhưng dần dần tôi thấy yêu công việc này. Mọi thứ đều sạch sẽ, văn minh, lịch sự, tuy bận rộn nhưng tôi không thấy mệt. Khách ra ra vào vào và khi đứng lên họ đều để cho tôi ít tiền boa. Cứ thế cuộc sống mới của tôi dần dần hình thành, tôi thấy mình may mắn quá.  Sau hơn 1 năm, tôi đã thạo tiếng Đức và trở thành trợ thủ đắc lực cho bà chủ. Tôi vừa bưng đồ, vừa quản lý sổ sách cho bà khi cần. Một hôm nọ đầu bếp của nhà hàng bỗng dưng nghỉ ốm, mọi người rối cả lên. Bà chủ quán đứng ngồi không yên, kiếm đâu ra người làm bây giờ? Khách tới mà chối tiếp thì sẽ không ổn, mất khách mất thôi.

Lúc ấy tôi thấy ái ngại cho họ, và tôi chợt nảy ra một ý tưởng. Tôi nói với bà chủ quán rằng mình biết nấu ăn, tuy nhiên chỉ là món truyền thống Việt Nam. Hay hôm nay tạm phục vụ món Việt? Nghe xong bà chủ quán gật đầu ngay và hỏi tôi tính làm món gì? Tôi nhờ bà tìm nơi bán nguyên liệu Việt, mua bún, bánh đa để gói nem, quạt chả, chút đồ làm nộm và canh chua. Chỉ biết làm được mấy món đó thôi vì thời gian gấp quá rồi.

Hôm đó nhà hàng có thực đơn tạm, khách qua ăn có người lắc đầu bỏ đi, nhưng cũng không ít mỉm cười và nói muốn thử. Tôi vừa nấu, vừa quạt, vừa hướng dẫn phụ bếp làm vừa sốt ruột lại hồi hộp.

Sau cả ngày đứng bếp rã cả chân và tay, tôi nhận được tin vui là khách ai cũng thích món tôi nấu, và họ nói mai sẽ quay lại. Vậy là thực đơn tạm được bà chủ quán để đó trong vài ngày…

Ngày hôm sau tôi lại làm mấy món đó, cũng bún nem, bún chả quạt, nộm và canh chua. Đang lúi húi trong bếp, tôi bỗng nghe bà chủ gọi ra có việc. Vội vàng cởi bỏ tạp dề, tôi sửa sang lại đầu tóc rồi ra ngoài. Bà chủ dắt tôi tới 1 chiếc bàn có 2 người đàn ông tóc vàng mắt xanh, mũi cao và mặc vest, họ nhìn rất lịch sự. Một trong hai người đó đứng dậy bắt tay tôi niềm nở và nói lời khen ngợi. Ông bảo chưa bao giờ được thưởng thức món nào ngon đến thế! Rồi bất ngờ ông ấy mời tôi ngồi xuống và đãi tôi bữa trưa bằng đúng những gì tôi làm ra.

Ngày hôm sau người đàn ông đó lại tới, anh giới thiệu mình tên là Dane và bảo sẽ luôn luôn ghé quán ăn món tôi nấu. Và quả thật cứ đều đặn hàng ngày vào buổi trưa, anh đều ghé quán ăn đồ tôi làm. Sau hai tuần, anh gửi tôi một bó hoa hồng đỏ thắm kèm tấm thiệp, ngỏ ý mời tôi đi ăn tối. Tôi xúc động và bối rối, không thể tin vào những gì đang diễn ra. Tối hôm ấy thật tuyệt, anh là người đàn ông lịch thiệp, đẹp trai và nồng hậu. Chúng tôi tâm sự nhiều điều và tôi đã tin tưởng kể cho anh về nửa cuộc đời bất hạnh của mình. Anh nắm tay tôi và nói dịu dàng: “Anh mến em, chúng mình hãy tìm hiểu nhau nhé”.

Dane là người đàn ông tốt bụng, anh làm quản lý tại 1 công ty xây dựng. Dane chưa từng kết hôn lần nào, và anh cho tôi một cảm giác thật tuyệt vời. Tôi không muốn chê bai đàn ông Việt, nhưng khi bên anh, tôi thấy họ quả thật kém Dane đủ đường. Tôi được tôn trọng, được yêu thương và cuối cùng, anh ấy đã cầu hôn tôi. Gia đình Dane đều là người rất tốt bụng, cha mẹ chồng tôi họ quý mến con dâu thực sự. Tôi không sinh được con, họ đều biết và cũng như anh, họ thấy thương tôi hơn là trách móc. Dane còn có 3 chị gái và 10 đứa cháu, ai ai cũng quý mến tôi. Giờ đây tôi đã có một cuộc sống thật hạnh phúc, 1 mái nhà nhỏ xin với vườn cây tỏa hương thơm ngát những loại hoa tôi yêu thích mà Dane mang về cho tôi gieo chồng. Vào dịp cuối tuần chúng tôi lại qua thăm bố mẹ anh, hoặc ông bà qua chơi. Mỗi khi họ tới tôi đều làm món nem hay quạt chả và nộm đãi. Ông bà bảo với tôi rằng, họ hạnh phúc vì có cô con dâu chăm chỉ, đảm đang, nấu ăn ngon như vậy. Tình yêu và hạnh phúc đã mỉm cười với tôi, dù tôi vô sinh nhưng ông Trời ban cho tôi cơ hội được làm lại cuộc đời, với người chồng khác chủng tộc, nhưng lại yêu thương tôi hơn bất kỳ ai.

Loading...