Cho đi thứ gì sẽ nhận lại điều tương tự-câu chuyện về những con người vĩ đại

0
1444

Thế gian này rất kỳ diệu, không bao giờ lấy không thứ gì của ai mà không hoàn trả theo cách này hoặc cách khác, sớm hay muộn, câu chuyện có thật dưới đây sẽ khiến bạn thấy sẵn lòng hơn khi “cho đi” một cách vô tư mà vẫn không hề thiệt thòi.

Câu chuyện này đã xảy ra tại đại học Stanford ở Mỹ năm 1892.

Một học sinh mồ côi 18 tuổi rất muốn đi học nhưng lại mồ côi và không tìm được ai chi trả học phí cho mình. Cuối cùng học sinh ham học mà kém may này nảy ra một sáng kiến. Cậu cùng 1 người bạn khác đã chức một buổi nhạc hội ngay trong khuôn viên trường để gây quỹ cho việc học.

Cả hai đã tìm đến nghệ sĩ dương cầm đại tài Ignacy J Paderewski. Tuy nhiên quản lý của Paderewski yêu cầu một khoản phí bảo đảm $2000 để cho ông ấy được biểu diễn. Sau khi thoà thuận xong, hai sinh viên trẻ trên bắt tay ngay vào công việc chuẩn bị để cho buổi trình diễn được thành công.

Nghệ sĩ Paderewski cuối cùng cũng đã buổi diễn tại Stanford. Tuy nhiên rất không may là vé chẳng thể bán hết. Sau khi tổng kết số tiền bán vé lại, hai sinh viên chỉ thu về có $1600. Quá thất vọng, họ tới gặp nghệ sĩ Paderewski để trình bày hoàn cảnh của mình. Hai người sinh viên ấy đưa cho Paderewski toàn bộ số tiền bán vé, cùng với một séc nợ trị giá $400, và hứa rằng họ sẽ trả số nợ ấy sớm nhất có thể.

Điều khiến họ vô cùng ngạc nhiên là nghệ sĩ tài ba này đã xé tờ séc nợ, trả lại $1,600 cho họ và nói: “Đây là 1600 USD, các cậu cứ giữ số còn lại sau khi trừ hết tất cả các chi phí cho buổi biểu diễn. Nếu thừa tiền nộp học thì mới phải đưa cho tôi”. Hai cậu sinh viên nghèo vô cùng xúc động, cảm ơn Paderewski.

Chỉ cần 1 việc nhỏ đã thấy rõ nhân cách tuyệt vời của nghệ sĩ tài hoa Paderewski.

Tại sao ông ấy có thể giúp hai người mà ông ấy thậm chí không hề quen biết. Chúng ta tất cả đều đã bắt gặp những tình huống như vậy trong cuộc sống của mình. Và hầu hết chúng ta đều nghĩ: “Nếu chúng ta giúp họ, chúng ta sẽ được gì?”. Thế nhưng, những người vĩ đại họ lại nghĩ khác: “Giả sử chúng ta không giúp họ, điều gì sẽ xảy ra với những con người đang gặp khó khăn ấy?” Họ không mong đợi sự đền đáp, Họ làm chỉ vì họ nghĩ đó là việc nên làm, vậy thôi.

Người nghệ sĩ dương cầm tốt bụng Paderewski hôm nào sau này trở thành Thủ Tướng của Ba Lan. Ông ấy là một vị lãnh đạo tài năng. Thật không may, chiến tranh thế giới nổ ra, và đất nước của ông bị tàn phá nặng nề. Có hơn một triệu rưỡi người Ba Lan đang bị chết đói, khiến chính phủ của ông không còn tiền để nuôi sống công dân mình. Paderewski chỉ còn cách cầu cứu Cơ Quan Cứu Trợ Lương Thực Hoa Kỳ để nhờ sự trợ giúp.

Herbert Hoover
Herbert Hoover

Người đứng đầu cơ quan cứu trợ khi ấy chính là Herbert Hoover, sau đó trở thành Tổng Thống Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Ông Hoover lập tức chấp thuận lời thỉnh cầu trên và nhanh chóng gửi hàng tấn lương thực để cứu giúp những người Ba Lan đang bị đói khát ấy.

Thảm họa cuối cùng cũng đã được ngăn chặn. Thủ Tướng Paderewski lúc bấy giờ mới cảm thấy nhẹ nhõm. Ông bèn quyết định đi sang Mỹ để tự mình cảm ơn ông Hoover vì đã sẵn lòng giúp người dân Ba Lan trong lúc khó khăn. Khi Thủ tướng Paderewski chuẩn bị nói lời cảm ơn thì ông Hoover vội cắt ngang và nói: “Ngài không cần phải cảm ơn tôi đâu, thưa ngài Thủ Tướng. Có lẽ ngài không còn nhớ, nhưng vài năm trước, ngài có giúp đỡ hai cậu sinh viên trẻ tuổi ở bên Mỹ được tiếp tục đi học, và tôi là một trong hai chàng sinh viên đó”.

Theo Chuyện Danh Nhân

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY

*