Chiến dịch diệt chim sẻ của Trung Quốc và vấn nạn chuột nhảy

394
Đảng Cộng sản Trung Quốc có tiểu sử lẫy lừng trong chiến dịch diệt trừ những sinh vật bé nhỏ gồm muỗi, ruồi, chuột và chim sẻ do cựu Chủ tịch Mao Trạch Đông phát động vào năm 1958, tuy nhiên sau những hăm hở đầy hứng khởi đó là hậu họa khôn lường.

Năm 1958, người dân Trung Quốc được vận động tiêu diệt 4 loài vật có hại là ruồi, muỗi, chuột và chim sẻ. Lúc đó người ta lập luận rằng, chim sẻ ăn thóc, loại bỏ chúng đi sẽ thu hoạch được nhiều lương thực hơn. Và các công dân Trung Quốc thời bấy giờ đua nhau phá tổ chim, đập vỡ trứng, sát hại chim sẻ non, bắn chết chim sẻ trưởng thành khi chúng bay trên trời.

Người ta còn nghĩ ra cách đi khắp nơi và gõ mạnh vào nồi niêu xong chảo để chim sẻ không thể đậu ở bất cứ nơi đâu cho tới khi quá kiệt sức rồi rơi xuống đất. Nhà nước trao tặng phần thưởng cho trường hợp, cơ quan, đơn vị và viên chức chính phủ nếu giết được nhiều chim sẻ.

Trung Quốc từng có thời kỳ tuyên chiến với những sinh vật hoang dã nhỏ bé. (picturechina.com.cn)
Trung Quốc từng có thời kỳ tuyên chiến với những sinh vật hoang dã nhỏ bé. (picturechina.com.cn)

Tuy nhiên vấn đề duy nhất nằm ở chỗ, chim sẻ không chỉ ăn thóc mà còn cả châu chấu. Chim sẻ bị tiêu diệt, một đợt dịch châu chấu ngay sau đó đã càn quét khắp Trung Quốc, phá hoại mùa màng. Chính sách ngớ ngẩn kém hiểu biết đó của Đảng Cộng sản đã gây ra hậu họa khôn lường, châu chấu phá hoại mùa màng, góp phần chủ yếu gây ra nạn đói khắp Trung Quốc. Và thế là cuộc đại nhảy vọt kết thúc bằng trận đói khiến 20 đến 45 triệu người dân thiệt mạng.

[pull_quote_center]Đảng Cộng sản Trung Quốc có tiểu sử lẫy lừng trong chiến dịch diệt trừ những sinh vật bé nhỏ [/pull_quote_center]

Bây giờ tại Trung Quốc lại xuất hiện một loài động vật mới mà chính quyền cần xử lý: Chuột nhảy. Hàng đàn chuột nhảy đang gây náo loạn tại khu tự trị Tân Cương kể từ năm 2003, cho chúng ta thấy chiến dịch tiêu diệt chim sẻ của Trung Quốc đã thành công tới mức nào.

Vào năm 2005, có hàng tỷ con chuột nhảy chiếm lĩnh một vùng đất rộng lớn tương đương diện tích của tiểu bang Kentucky ở Mỹ. Loại sinh vật này phá hủy cây cối, mùa màng và đồng cỏ, rõ ràng đó là vấn đề nghiêm trọng khi chuột nhảy có thói quen du mục. Thêm nữa, chuột nhảy đào hang nhiều lúc gây hư hỏng cho các con đường và đường sắt.

Chuột nhảy ở Trung Quốc lớn bất thường. Thông thường 1 con chuột nhảy chỉ dài tầm 4 inch (khoảng 10 cm), nhưng loại mà chúng ta đang nói tới dài tới hơn 1 foot (trên 30 cm).

Đảng Cộng sản Trung Quốc cũng không mảy may lo ngại. Khi dịch chuột nhảy khổng lồ bùng phát, họ lập tức thực hiện chiến lược theo đúng cái kiểu hủ lậu của mình: Cố ỉm đi cho xong chuyện. Tuy nhiên cho tới khi mọi việc vỡ lở ra vì vấn đề đã quá lớn, Đảng tất nhiên không tài nào che giấu thêm được nữa. Khi đó chuyện gì đã xảy ra? Dịch SARS.

Ngày nay chuột nhảy luôn hiện diện tại những vùng đất rộng lớn của Tân Cương. Nông nghiệp phát triển được tin là một trong những nguyên nhân khiến loài vật này sinh sôi nảy nở nhanh đến bất thường trong thập kỷ qua. Tuy nhiên không ai hoàn toàn chắc chắn khi trả lời câu hỏi, tại sao chuột nhảy lại phát triển nhanh và nhiều đến vậy.

Chuột nhảy là loại động vật chuyên sống bầy đàn và chúng đã tạo lập cho mình những xã hội đông đảo ngầm dưới cống rãnh. Nếu hiểu được chính quyền Trung Quốc cảm nhận thế nào về xã hội ngầm, bạn sẽ biết tại sao họ muốn tiêu diệt tận gốc loài vật này.

Vậy Đảng Cộng sản Trung Quốc đã làm được gì để chặn dịch chuột nhảy? Sau cách truyền thống như bẫy hoặc phun thuốc độc vào hang, chính quyền Trung Quốc nuôi đại bàng là động vật ăn chuột nhảy, thuê người diệt và thậm chí còn rải thuốc tránh thai nơi đàn chuột sinh sống để hạn chế chúng phát triển.

Tuy nhiên những biện pháp trên đều không mấy tác dụng.

Rất may chuột nhảy không gây hại trực tiếp đến con người, ngoại trừ một phát hiện mới đây cho thấy, chúng chứ không phải chuột cống là nguyên nhân gây ra cái Chết Đen vào thế kỷ 14 ở châu Âu.

Hiện vẫn chưa tìm ra bằng chứng cho thấy những con chuột nhảy tại Trung Quốc gieo rắc căn bệnh trên. Tuy nhiên chưa chắc chúng đã không gây bệnh.

Thậm chí ngay cả khi chuột nhảy không truyền dịch hạch, loài gặm nhấm này cũng có sức tàn phá ghê gớm. Và xuyên suốt lịch sử nhân loại, con người chưa bao giờ thành công khi chiến đấu chống lại những đám động vật không mong muốn.

Vào năm 1859, một người di cư từ Anh sang Australia đã thả 24 chú thỏ vào rừng. Những con thỏ đó sinh sôi nảy nở thành một đàn lớn và nuốt chửng mọi thứ có trên đường, gây ra thảm họa môi trường vào loại tồi tệ nhất của thế giới. Để giải quyết vấn nạn đó, chính quyền Australia đã xây dựng một bức tường khổng lồ dọc khắp quốc gia có chiều dài tới hàng ngàn dặm. Vào lúc hoàn thành dự án thì đàn thỏ cũng đã nhảy sang phía bên kia của bức tường, coi như họ phí công vô ích.

Năm 1935, Australia cũng gặp vấn đề với loại ong mía chuyên ăn mía đường. Chính quyền bèn thả cóc mía ra để tiêu diệt ong, và quả thực chúng đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao phó. Tuy nhiên cóc mía cũng ăn những thứ khác, thậm chí còn nuốt cả một số loài chim. Cơ thể cóc chứa nhiều chất độc nên gần như không con vật nào có thể ăn chúng được, kể cả nòng nọc.

Chúng ta cũng không nên quên đi nạn dịch cái Chết Đen. Một phần ba dân số châu Âu đã bị nó quét sạch. Hiện giờ ai cũng biết chuột nhảy gây dịch bệnh này, còn trước đó nhiều người đổ lỗi cho dân Do Thái.

Tất nhiên, một số tăng lữ địa phương có cách lý giải hợp lý hơn khi quy kết dịch bệnh bùng phát từ cơn giận của Chúa. Bởi vậy, họ khuyến cáo mọi người nên giảm thiểu thiệt hại bằng cách tự đánh mình bằng những chiếc roi da đầu bọc kim loại, không được tắm rửa và thay y phục. Chính điều này lại khiến dịch lây lan.

Tuy nhiên nuôi đại bàng và rải thuốc tránh thai, nếu đem so sánh với lời khuyên trên thì cũng không hẳn là một ý tưởng tệ.

Theo bạn, cần phải làm gì để ngăn chặn chuột nhảy tàn phá ở vùng Tân Cương?

Biên dịch từ Epoch Times
Loading...