Các quan chức Trung Quốc làm giàu nhờ bán cổ vật

0
764
Một vị khách đang xem tác phẩm thư pháp cổ đại Trung Hoa tại Cung điện Võ Anh trong Tử Cấm Thành, Bắc Kinh, Trung Quốc, ngày 27/08/2005. Nhiều quan chức tham nhũng Trung Quốc đang kiếm bộn tiền khi bán các tác phẩm thư pháp họ sở hữu. (Ảnh: China Photos/Getty Images)
Một vị khách đang xem tác phẩm thư pháp cổ đại Trung Hoa tại Cung điện Võ Anh trong Tử Cấm Thành, Bắc Kinh, Trung Quốc, ngày 27/08/2005. Nhiều quan chức tham nhũng Trung Quốc đang kiếm bộn tiền khi bán các tác phẩm thư pháp họ sở hữu. (Ảnh: China Photos/Getty Images)
Nhiều quan chức tham nhũng Trung Quốc đã sử dụng chiến thuật “vừa đá bóng, vừa thổi còi’ để làm giàu bất chính khi tích lũy những khối tài sản khổng lồ đến khó tin bằng cách cố gắng trở thành nghệ sĩ, nhà sưu tập nghệ thuật và giám đốc của hiệp hội nghệ thuật, theo trang web tin tức của Đại lục Tuần báo Kinh tế Trung Quốc.

“Một số quan chức thậm chí còn không thể viết thành thạo khải thư. Tuy nhiên họ vẫn viết hành thư, sau đó đóng khung lại và làm quà tặng cho người khác”, Vương Kỳ Sơn, người đứng đầu cơ quan giám sát chống tham nhũng Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương (CCDI) nhận xét trong cuộc họp hôm 13/1.

Ông Vương đang tấn công những quan chức tham nhũng, vờ chọn họ làm thầy thư pháp dù các nhân vật đó không hề thạo lĩnh vực này. Vì khải thư và hành thư là hai phong cách thư pháp khác nhau, với khải thư được cho là đơn giản và dễ viết hơn.

“Ở một số nơi, các quan chức rất tha thiết có được vị trí tại Hội Nghệ sĩ Trung Quốc”, theo một bài xã luận đăng trên trang web của CCDI vào ngày 20/01. “Tại một số tỉnh, thông thường có tới chục phó giám đốc trong một hội thư pháp địa phương”.

Trong bộ máy quan lại chính trị Trung Quốc, người ta thường thấy một phòng ban hay tổ chức chính trị có nhiều quan chức cấp phó, do việc đề bạt hay thăng tiến lên một vị trí nhất định không phải lúc nào cũng gắn liền với tài năng hay thực lực, mà nhờ vào hối lộ và nâng đỡ cá nhân.

Trong hơn mười tỉnh, gồm cả Hồ Bắc ở phía bắc, Hà Nam tại miền trung, tỉnh Hà Bắc ở phía đông, Hải Nam và Phúc Kiến ở miền nam Trung Quốc, những hiệp hội thư pháp địa phương do các quan chức địa phương lãnh đạo, truyền thông nhà nước People’s Net đưa tin hôm 17/01.

Khách tham quan xem bình đựng hoa hồng nền vàng của hoàng đế từ thời Gia Khánh (1796-1820) được bán đấu giá tại triển lãm Christie's Hong Kong Autumn Auction 2010, trưng bày tại Bắc Kinh vào ngày 24/10/2010. Khi một số quan chức tham nhũng Trung Quốc đưa ra một tác phẩm nghệ thuật để bán đấu giá, người mua bí ẩn liền xuất hiện và trả số tiền lớn cho tác phẩm nghệ thuật đó. (Ảnh: STR/AFP/Getty Images)
Khách tham quan xem bình đựng hoa hồng nền vàng của hoàng đế từ thời Gia Khánh (1796-1820) được bán đấu giá tại triển lãm Christie’s Hong Kong Autumn Auction 2010, trưng bày tại Bắc Kinh vào ngày 24/10/2010. Khi một số quan chức tham nhũng Trung Quốc đưa ra một tác phẩm nghệ thuật để bán đấu giá, người mua bí ẩn liền xuất hiện và trả số tiền lớn cho tác phẩm nghệ thuật đó. (Ảnh: STR/AFP/Getty Images)
Đồ cổ, thư pháp và các bức tranh không thu hút nhiều chú ý bằng nhà cửa hay xe hơi.

Nguyên Phó tỉnh trưởng tỉnh Giang Tây phía đông nam Trung Quốc Hồ Trương Thanh đã bị xử tử vào tháng 03/2000 vì tội tham nhũng. Năm 1998, tác phẩm thư pháp của ông Hồ được bán với giá khoảng 480 USD đến 961 USD. Một trong những tác phẩm thư pháp của vị cố quan chức này thậm chí được định giá khoảng 14.425 USD, tờ Nhân dân Nhật báo của nhà nước đưa tin hồi tháng 10/2014.

Đối với quan chức tham nhũng, đồ cổ, thư pháp và các bức tranh không thu hút nhiều chú ý bằng nhà hay xe hơi, theo Tuần báo Kinh tế Trung Quốc. Hơn nữa, đôi khi rất khó định giá chính xác cho một tác phẩm nghệ thuật vì không dễ xác minh nguồn gốc thực của nó. Do vậy, bất kỳ quan chức nào sở hữu tác phẩm nghệ thuật có thể tốn nhiều thời gian để tự bảo vệ mình nếu bị điều tra.

Vào năm 2010, trong thời gian xét xử ông Ôn Cường, cựu phó cảnh sát trưởng thành phố Trùng Khánh ở phía Tây Nam Trung Quốc, đã nổ ra cuộc tranh luận gay gắt về nguồn gốc thực của một trong những bức tranh ông này sở hữu. Tác phẩm được cho là của Trương Đại Thiên, một trong những nghệ sĩ tài năng lỗi lạc của Trung Quốc ở thế kỷ XX. Nếu bức tranh này đúng là do vị họa sĩ huyền thoại vẽ nên, nó sẽ được bán trên thị trường với giá khoảng 583 nghìn USD.

Sau đó, Cục Quản lý về Di sản Văn hóa Nhà nước đã xác định bức tranh là giả mạo. Bàn cãi về bức tranh chỉ là việc cỏn con trong một loạt vấn đề của ông Ôn. Cuối cùng, nhân vật này lĩnh án tử vì một loạt các tội danh bao gồm cả hiếp dâm và bảo kê băng đảng tội phạm.

Theo Tuần báo Kinh tế Trung Quốc, tác phẩm nghệ thuật giả mạo đóng vai trò lớn để đem lại nhiều tiền của cho quan tham.

Lấy ví dụ, một quan chức có thể nhận được tác phẩm nghệ thuật từ một người nào đó muốn hối lộ ông ta, tuy nhiên nguồn gốc thực sự của nó rất khó xác minh. Khi các quan chức ấy đưa tác phẩm nghệ thuật này lên sàn đấu giá, một khách hàng bí ẩn lập tức sẽ xuất hiện và mua nó với giá rất cao.

Trong kịch bản khác, người nào đó muốn hối lộ quan chức sẽ đặt một chiếc bình rất kín đáo tại khu trưng bày, và quan chức này sẽ nhanh chóng chộp lấy nó với giá rẻ mạt, biết rõ giá trị thực của đồ vật có thể gấp 100 lần hoặc hơn thế.

CCDI đã đặt ra quy định cấm các quan chức nhận đồ cổ, thư pháp và tranh vẽ.

Biên dịch từ Epoch Times
Facebook Comments
Loading...

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

*