Có đức thỏa sức mà ăn, thất đức giàu mấy cũng hoàn nghèo

0
1397
có đức thỏa sức mà ăn
Quan Âm Bồ Tát tới thử lòng người, nếu có đức sẽ được cứu khổ cứu nạn, còn không giàu mấy cũng tiêu tài bại sản mà thôi.

Có đức thỏa sức mà ăn, thất đức thì giàu mấy rồi cũng sẽ lại nghèo rớt mùng tơi, đó là những lời răn dạy rất ý nghĩa qua câu chuyện dưới đây.

Vào triều Minh tại Đài Châu (Tỉnh Chiết Giang ngày nay) có một ngôi làng nhỏ nằm bên triền núi, gần ngã năm đông người qua lại nhưng ngôi làng lại chỉ có vài chục người sinh sống.

Trong làng có một tửu quán kinh doanh thêm phòng trọ nhưng lại rất ít khách vãng lai. Một ngày nọ xuất hiện người ăn mày rách rưới tới quán uống rượu, trong người hôm nào cũng chỉ có vài xu. Đôi khi ăn mày còn tới người không, nhưng vẫn được chủ quán tốt bụng thết đãi vài chung rượu và đồ nhắm. Cứ thế ăn mày trở thành khách quen của quán, đôi bên ngày nào cũng gặp gỡ.

Thật kỳ lạ, thời gian sau quán bỗng dưng đông khách hẳn, rồi dần dần người người tấp nập tới uống rượu và thuê phòng. Chủ quán cứ thế ngày càng phát tài phát lộc do làm ăn khấm khá. Nhưng người ăn mày sau đó cũng đến thưa dần và rồi hoàn toàn vắng bóng.

Do khách quá đông đến nỗi thiếu chỗ, chủ quán lúc này đã kiếm được khá nhiều tiền nên mở rộng cơ ngơi, xây thêm nhiều phòng, thành một quán trọ bán rượu cực kỳ khang trang rộng rãi. Khách vẫn rủ nhau tới nườm nượp dùng bữa và ở trọ, giúp chủ quán thu bộn tiền.

20 năm thấm thoắt trôi qua, một ngày nọ bỗng dưng người ăn mày năm nào lại xuất hiện, vẫn rách rưới và tồi tàn như thế, trong tay chỉ có vài đồng lẻ. Ăn mày biết thân biết phận vì thấy quán sang trọng hơn, đông khách nườm nượp nên chỉ mua chung rượu ngồi ở bậc thềm lên cửa mà uống.

Thế nhưng lần này chủ quán đã chặn ngay ăn mày ở cổng, không cho ông vào. Hôm sau ăn mày lại tới, tay cầm chút tiền lẻ xin mua rượu uống cho ấm lòng. Chủ quán tức giận mắng vào mặt ăn mày: “Ăn mày làm sao có thể vào quán sang trọng thế này uống rượu, có đi ngay không thì bảo?”.

Ăn mày nghe xong thở dài, nước mắt lưng tròng và bỏ đi.

có đức thỏa sức mà ăn
Quán rượu khang trang nhưng lòng người tráo trở, sớm muộn cũng tiêu hao tài lực mà thôi.

Ngày hôm sau, tuyết rơi phủ dày mặt đất, ăn mày lại tới quán, co ro trong lớp áo rách tả tơi, cầu xin chủ quán rủ lòng thương cho vào ngồi ở góc nhà uống chung rượu cho ấm lòng. Nhưng chủ quán lạnh lùng đáp: “Quán đắt khách đã hết phòng, đi đâu mà uống rượu đi đồ ăn mày!”.

Ăn mày không còn cách nào đành run lập cập ra ngoài trời rét cóng, ngủ trên tuyết. Sáng hôm sau ngay trên cổng quán trọ xuất hiện tờ giấy ghi dòng thơ: “Hai mươi năm trước khách viếng thăm, chỉ ngồi bậu cửa vẫn được mời. Lòng người đổi thay theo năm tháng, chỉ có núi xanh vẫn còn đây”. Đọc xong đoạn thơ ăn mày bèn bỏ đi, từ đó không xuất hiện.

Thế nhưng ngay sau đó, khách tới quán thưa dần, rồi một ngày quán cháy lớn, mọi thứ đều bị thiêu rụi, còn trơ chủ quán và bài thơ phấp phới trong gió. Chủ quán tiếc của khóc vùi chỉ muốn chết, có ngờ đâu ăn mày rách rưới chính là Quan Âm Bồ Tát tới thử lòng người. Bởi vậy mới có câu có đức thỏa sức mà ăn.

Con người có đức sẽ được phúc báo, ban đầu có thể vất vả nhọc nhằn nhưng về sau chắc chắn sẽ tốt hơn. Nhưng nếu vì giàu có mà trở thành coi thường người nghèo khổ rồi xử sự bất lương, sớm muộn cũng sẽ tiêu tan mọi của cải, bởi vì khi ấy đức đã mất hết rồi.

Biên dịch từ Epoch Times
Facebook Comments

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

*